Tử Thần Mang Hộ Chiếu Việt Nam?



(ảnh minh họa của TTDLB)


Tử Thần Mang Hộ Chiếu Việt Nam?

. Đinh Tấn Lực


Cái chết là giải pháp cho mọi vấn đềJoseph Stalin


Đồng chí Stalin (kính mến) — kẻ từng được “cha già” họ Hồ tôn là vị “cha già của thế giới XHCN” — hễ đã phán thì cấm có sai.

Giải pháp để có một VN độc đảng là tận diệt tất cả các đảng phái khác.

Giải pháp để giữ một VN độc đảng vẫn là tận diệt tất cả các đảng phái khác.

(Thương mình thương một, thương Ông thương mười là ở chỗ này chăng?).

Nạn nhân của thời 1930-1945 thì hằng hà sa số, đếm không xuể/kể không hết. Cả VN Quang Phục Hội & Tâm Tâm Xã, cả Đại Việt, cả Việt Quốc, cả Việt Cách, cả An Nam Độc Lập Đảng… thậm chí, cả những đồng chí đầu súng trăng treo cùng trường nhưng khác phái. Tiêu biểu của nỗ lực CS Quốc Tế III tận diệt đồng chí CS Quốc Tế IV là trường hợp của Trốt-kít Tạ Thu Thâu: Trong buổi phỏng vấn ngày 25-6-1946, Hồ Chí Minh đã trả lời Daniel Guérin về cái chết của Tạ Thu Thâu như sau: Ce fut un patriote et nous le pleurons… Mais tous ceux qui ne suivent pas la ligne tracée par moi seront brisés (Đó là một người yêu nước, chúng tôi đau buồn khi được hung tin… Nhưng tất cả những ai không theo con đường tôi đã vạch đều sẽ bị tiêu diệt)! Chẳng ai nỡ nghĩ đến chuyện quyết toán vặt, nhưng ngay cả con lộ Tạ Thu Thâu ở Sài Gòn lẫn Mỹ Tho đều bị đổi tên sau ngày miền Nam thất thủ.

Nạn nhân của thời sau 1945, đặc biệt là sau 1975, cũng là vô phương đong đếm. Quả là một cuộc rửa hận/trả thù/xử lý vô tiền khoáng hậu ở nước ta. Bất kể đó là đảng viên các chính đảng kể trên còn kẹt lại miền Bắc; đã di cư vào Nam năm 1954; hoặc bị liệt vào hàng địch/ngụy của “chế độ cũ”… Hay thậm chí, ngay cả các đảng viên lão thành cách mạng của CSVN, những người đã nghiệm ra rằng gông cùm thực dân còn nhẹ nhàng hơn xích xiềng ý thức hệ; đã thấy ra mặt thật của “chiến thắng” là “thống nhất” cả nước vào tròng nô lệ Quốc Tế III; đã cọ xát với nỗi nhục đói nghèo/lạc hậu của đất nước thời “hậu giải phóng”; hay đã dự kiến cả tương lai đất nước gắn liền vào một đận Bắc Thuộc vĩnh viễn….

Tiến trình khai trừ và thanh trừng, do đó, nói theo ngôn ngữ tiếp thị ngày nay, là “2 trong1”. Hễ không phải bầu bạn anh em thì hẳn phải là thế lực thù địch. Cũng vậy, hết đồng chí ắt phải là kẻ thù, không thể khác. Mà đã là kẻ thù thì tất yếu là phải chết — chết ngay/chết dần/chết đói/chết kiệt/chết thảm/chết đột biến/chết tiệm tiến/chết tự nhiên/chết tai nạn/chết bờ/chết bụi/chết ngộp/chết chìm/chết tù/chết bệnh/chết dở/chết tiệt v.v… — kiểu nào cũng được, càng nhanh càng tốt, nhưng nói chung là phải chết, không chỉ bởi hệ vô thần khẳng định Chết Là Hết, mà còn bởi đối sách xuyên suốt của lãnh đạo là Chết …Cho Yên Chuyện.

Thử tạm liệt kê một vài trường hợp khai trừ/thanh trừng đồng chí tương đối dễ nhớ đã xảy ra ở xứ này, để xem thử có phải chết là hết hay không:

  • Ông Nguyễn Văn Trấn (1914-1998), (còn được gọi là Bảy Trấn Chợ Đệm), tác giả quyển sách gây chấn động cả đảng: Viết Cho Mẹ Và Quốc Hội, từng nhận giải Hellman-Hammett năm 1997.
  • Ông Trần Độ (1923-2002), tác giả Nhật Ký Rồng Rắn, được ông Hà Sĩ Phu điếu tặng cặp đối “Văn võ tung hoành, trung tướng phong trần, thế sự song kiên, song trọng đảm – Bắc Nam xuất nhập, đại quân tế độ, hùng binh nhất trượng, nhất đan tâm”.
  • Ông Trần Xuân Bách (1924-2006), nguyên ủy viên BCT, chủ trương dân chủ hóa VN cùng nhịp với Đông Âu và Liên Xô, tác giả phương ngôn nổi danh: “Dân chủ không phải là ban ơn, không phải là mở rộng dân chủ hay dân chủ mở rộng… Dân chủ là quyền của dân, với tư cách là người làm nên lịch sử, không phải là ban phát – do tấm lòng của người lãnh đạo này hay người lãnh đạo kia. Thực chất của dân chủ là khơi thông trí tuệ của toàn dân tộc và đưa đất nước đi lên kịp thời đại…“.
  • Ông Nguyễn Ngọc Lan (1930-2007), nguyên chủ bút báo Đối Diện, bị quản chế cùng linh mục Chân Tín vì đã chủ trương Cá nhân sám hối/Giáo hội sám hối/Đảng phải sám hối, từng bị nhà nước ép té xe cùng với LM Chân Tín khi đi dự đám tang ông Bảy Trấn.
  • Ông Hoàng Minh Chính (1920-2008), nguyên Viện trưởng Viện Triết học Mác-Lênin, từng nhận định chính xác “Đất nước ta đứng ở đáy nhân loại trên mọi bình diện” (2005), rồi quyết định phục hoạt đảng Dân Chủ VN, và cùng với ông Lê Hồng Hà kêu gọi thành lập Hội Nhân Dân Chống Tham Nhũng.
  • Ông Nguyễn Hộ (1916-2009), lãnh đạo Hội Những Người Kháng Chiến Cũ, tác giả quyển Quan Điểm Và Cuộc Sống, giải thưởng Hellman-Hammett, từng bị ép xuồng, bị bắt giữ và bị quản thúc tại gia cho tới chết.
  • V.v…

Những di thư, di cảo, di ngôn tâm huyết của họ vẫn còn đó và còn nguyên giá trị lịch sử lẫn thời sự. Rõ ràng, chết chưa hẳn là hết. Lãnh đạo đảng và nhà nước CSVN hiện giờ chỉ xoa bụng/vỗ tay/nâng cốc có mỗi điều về đối thủ: Chết là hết …nói!

Lãnh đạo đương thời cũng chẳng màng che giấu nỗi mong mỏi/chờ trông từng ngày điều đó xảy ra cho những đồng chí khai quốc công thần lòng ngay mắt sáng/trung ngôn nghịch nhĩ/thẳng lời phản biện/nói thật nói hết: Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Trọng Vĩnh, Đồng Sĩ Nguyên, Đặng Quốc Bảo, Nguyễn Minh Cần… cùng rất đông quý vị lão thành cách mạng, thậm chí, cả quý vị nhân sĩ Dương Danh Di, Trần Phương, Vũ Khoan, Nguyễn Văn An, Lê Đăng Doanh, Nguyễn Trung, Hoàng Tụy, Nguyễn Quang A, Nguyễn Minh Thuyết, Phạm Chi Lan, Phan Đình Diệu v.v…

Ở một tầng nấc khác, cả trong và ngoài đảng, cả trong và ngoài nước, cả trong và ngoài tù, là một danh sách “đáng chết” rất dài, không thể kể hết danh tánh, của những người từng có tiểu luận/khảo cứu/phản biện/phân tích/bình luận/đề nghị/cảnh báo/tuyển tập… không thể đăng trên dàn báo chính quy xưa nay (nên thường phải lập riêng thư viện/thư khố trên không gian mạng), và gần đây là những tay dân báo mạnh dạn gõ phím và chuyển tải tất cả những điều mắt thấy/tai nghe/óc nghĩ… thông qua hệ internet và ung dung chiếm lĩnh đại khối độc giả có điều kiện ngồi trước màn hình ở VN. Đáng “chết để hết nói” là vì vậy!

Tự thân đảng không muốn làm kẻ thù của internet như RSF tố giác. Tự thân internet và các dàn mạng xã hội đã đứng về phía Sự Thật và trở thành kẻ thù của đảng đó chứ!

Mà đã thế thì những danh sách “đáng chết” nói trên đã trở thành vô dụng, bởi đảng không thể trông chờ mãi vào cứu cánh “chết là hết” của đối kháng, mà ngược lại, chính sự trông chờ đó đã lột trần tình trạng “kiệt mưu/cạn chước/đuối lý/hết thời” của nguyên dàn lãnh đạo đảng đương nhiệm.

*

Tất cả những ai không theo con đường tôi đã vạch đều sẽ bị tiêu diệtHồ Chí Minh

Câu hỏi thứ hai được đặt ra là: Trên thực tế, chết có yên chuyện không?

Hội nghị Việt Bắc 1949 từng ghi lại lời khẳng định/trần tình của đồng chí Hồ Chí Minh (cũng kính mến không kém) rằng: “Các vị lãnh tụ thế giới Staline, Mao Trạch Đông thì không thể sai lầm, nghĩa là những gì cần nói và đáng nói họ đã nói hết rồi và nói đúng, thì mình còn gì nữa, nhất là điều mình nói có thể sai”.

Ngoại trừ cái chỉ thị đóng khung trên đây là …cấm sai. Và trở thành kim chỉ nam của lực lượng công an “còn đảng còn mình”:

21/1/2010: công an quận Hai Bà Trưng, Hà Nội, đánh chết công dân Nguyễn Quốc Bảo.

29/3/2010: công an huyện Thuận Thành, Bắc Ninh, giả dạng đầu gấu, đánh dân oan đến nhập viện.

04/5/2010: công an Đà Nẵng cướp quan tài ở Cồn Dầu, đánh chết công dân Nguyễn Thành Năm, cho dù vợ con nạn nhân đã quỳ lạy xin tha mạng.

07/5/2010: công an Điện Bàn, Quảng Nam đánh chết công dân Võ Văn Khánh rồi báo cáo nạn nhân tự treo cổ bằng dây cột giày.

14/5/2010: công an huyện Chương Mỹ, Hà Hội, chận xe, đòi hối lộ, chưa được thì đánh công dân Tống Bá Đức bằng dùi cui và còng số 8, cho tới khi nạn nhân cầm xe máy cho 1 CA khác để nộp tiền hối lộ.

25/5/2010: công an huyện Tĩnh Gia, Thanh Hóa, bắn thủng bàn tay trái của công dân Lê Thị Thanh, bắn chết công dân thiếu niên Lê Xuân Dũng, và bắn chết công dân Lê Hữu Nam ở Nghi Sơn.

28/6/2010: công an huyện Đại Từ, Thái Nguyên, đánh chết công dân Vũ Văn Hiền.

23/7/2010: thiếu úy công an Nguyễn Thế Nghiệp, huyện Tân Yên, Bắc Giang, đánh chết công dân Nguyễn Văn Khương về tội không đội mũ bảo hiểm.

06/8/2010: công an thường phục Thái Nguyên bắn thủng đùi xuyên xương chậu công dân Hoàng Thị Trà, về tội không đội mũ bảo hiểm.

14/8/2010: công an huyện Châu Thành A, Hậu Giang, đánh chết công dân Trần Duy Hải rồi báo cáo nạn nhân tự treo cổ bằng áo sơ mi tay dài.

09/9/2010: công an xã Thanh Bình, huyện Trảng Bom, Đồng Nai, đánh chết công dân Trần Ngọc Đường rồi báo cáo nạn nhân tự treo cổ bằng dây thắt lưng.

16/9/2010: công an Hà Tĩnh đánh hội đồng công dân Đặng Đình Việt bằng gậy, phải nhập viện, cho tới khi rất đông người đi đường đến can mới bỏ đi.

06/11/2010: công an xã Hoằng Quỳ, huyện Hoằng Hóa, Thanh Hóa, đánh công dân Lưu Đình Tăng đến phải nhập viện.

24/11/2010: công an xã Xuân Phương, huyện Phú Bình, Thái Nguyên, bóp cổ và đánh công dân thiếu niên Dương Đình Hiếu bằng dùi cui đến ngất xỉu, xong bắt thân nhân đến ký giấy xác nhận tình trạng sức khỏe bình thường trước khi đón cháu Hiếu về nhà.

17/12/2010: công an phường Mỹ Bình, Long Xuyên, đánh chết công dân Đặng Văn Đen.

19/12/2010: công an phường Quán Trữ, Hải Phòng, đạp ngã xe để bắt giữ người đi xe máy ngồi sau không đội mũ bảo hiểm, gây trọng thương cho cả hai nạn nhân rồi tìm cách xóa dấu vết hiện trường.

28/12/2010: công an xã La Phù, Hoài Đức, Hà Tây, đánh hội đồng đến gãy xương sườn công dân Phạm Quang Sơn, mặc cho người thân quỳ lạy xin tha, sau đó, phó công an xã kéo côn đồ về bao vây và đòi giết cả nhà và đốt nhà nạn nhân.

11/1/2011: công an huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng, đánh gãy tay công dân Ngô Thị Thu trong lúc biểu tình tố cáo nhà máy nhả khói độc, lại còn tuyên bố rằng nạn nhân chưa chế đâu mà lo.

01/3/2011: công an phường Nghi Tân, Cửa Lò, Nghệ An, đánh hội đồng công dân Nguyễn Văn Hướng bằng dùi cui đến tét đầu, về tội không đội mũ bảo hiểm.

02/3/2011: trung tá công an Nguyễn Văn Ninh, phường Thịnh Liệt, Hà Nội, đánh công dân Trịnh Xuân Tùng gãy 2 đốt sống cổ, gây liệt tứ chi và hệ thống hô hấp, dẫn đến tử vong, về tội đi xe ôm mà dừng lại tháo mũ bảo hiểm ra để nghe điện thoại.

23/3/2011: thiếu tá công an Bùi Minh Thắng, phó trưởng phòng CSGT Hậu Giang (con của giám đốc CA tỉnh Hậu Giang), đánh công dân Đỗ Quốc Thái bằng dây thắt lưng đến nhập viện, khi nạn nhân không chịu lái xe taxi vượt đèn đỏ như Thắng yêu cầu. Chi được đưa về trạm CSGT Cửa Ô, Thắng còn buộc đồng nghiệp ở đây phải quỳ lạy, :không tao bắn!”.

Sự liên hệ hữu cơ xâu chuỗi của hàng loạt án mạng tàn độc/thảm thiết kể trên không khỏi khiến dư luận nhiều nguồn rút ra một kết luận khách quan khó cãi: Tử thần đã chính thức nhập tịch và đang mang hộ chiếu VN.

Trong tất cả các vụ công an đánh/giết người vừa kể, chỉ có độc nhất vụ thiếu úy Nguyễn Thế Nghiệp bị truy tố ra tòa, lãnh án 7 năm tù giam.

Trong tất cả những công an từng đánh/giết người kể trên, cũng chỉ độc nhất thiếu úy Nguyễn Thế Nghiệp là có được sự bảo vệ tương đối khá hơn cả, nhờ lọt vào bên trong hệ thống trại giam. Đa phần những kẻ còn lại bên ngoài đang sinh hoạt trong sự sợ hãi thường trực, sau những vụ nhân dân bất bình bao vây hiện trường; mang xác nạn nhân đến triển lãm tại trụ sở CA; biểu tình đòi làm sáng tỏ vụ việc; hoặc, phá tan cổng UBND tỉnh (trường hợp Bắc Giang).

Tức là, so với sự trông đợi của đảng và nhà mước mong giới đối kháng “chết cho yên chuyện”, thì ngược lại, khi nhân dân VN bị hành hung dưới tay tử thần công an VN đã trở thành những cái “chết gây lớn chuyện” rất đáng lo ngại.

Chứng cớ là nhà nước bịt kín/bẻ cong tin tức về cuộc tự thiêu của KS Phạm Thành Sơn ngay trước UBND thành phố Đà Nẵng ngày 17/2/2011 vừa qua.

Chứng cớ nữa là nhà nước đã phải hoàn tất khám nghiệm thi thể nạn nhân Trịnh Xuân Tùng sớm hơn dự định 1 ngày, đồng thời, dời vụ xét xử TS Cù Huy Hà Vũ trễ lại 10 ngày, tránh sự trùng hợp cả 2 sự kiện có tính “ngòi nổ” này vào cùng ngày 24/3/2011.

Rõ ràng là nhà cầm quyền Hà Nội biết sợ hương hoa nhài tỏa ngát từ Trung Đông/Bắc Phi và cái lò năng lượng hạt nhân căm phẫn của nhân dân VN đang chực nổ dưới những nhát chém của lưỡi hái tử thần công an hiện nay. Vì sao?

  • Vì đảng và nhà nước đã hiển thị đậm nét tình trạng thiểu năng/kém trí/vi luật/kiệt ngân/cạn lý/hết thời… ngược chiều với tình hình cập nhật về kỹ năng đấu tranh bất bạo động của nhiều người nhiều giới đang biến dần những quan tâm thành hành động.
  • Vì nhân dân đã vượt qua tâm lý makeno cùng nỗi sợ, đã thao dượt đối đầu với nhà cầm quyền ở tầng địa phương, đang chờ đợi một ngòi dẫn nhạy lửa, và sẵn sàng cho một cuộc tập họp tại thủ đô có tầm vóc và hiệu quả như ở Tunis hồi đầu năm nay.
  • Vì, bên dưới tình trạng các chủ tịch tỉnh thường xuyên bất chấp lệnh chính phủ, các hiện tượng công an cấp xã có toàn quyền sinh sát và tùy tiện sử dụng quyền này chính là chỉ dấu rõ nhất của một hệ thống quyền lực đứt rời từ trung ương xuống tới địa phương.
  • Vì dàn thông tin 4T chính quy ở đây đã chính thức quy hàng hệ truyền thông dân báo ung dung lấn lướt ở mức áp đảo trên từng bảng pageviews, và với nội dung xây dựng mạng sinh hoạt xã hội dân sự làm nền cho việc huy động sức mạnh quần chúng.
  • Vì mối liên kết giữa giới bloggers ở đây tiến đến những quy ước bất thành văn về phong trào quật ngược cán cân nạn nhân-hung thủ: Đẩy mạnh việc thu thập chứng cứ tham nhũng/lạm quyền/gian dối/tàn ác/phạm tội của dàn quan chức các cấp.
  • Vì, quan trọng hơn cả, là xóa tan mọi nỗi nhục VN hôm nay, để những thế hệ người Việt sắp tới được hãnh diện sống trong một đất nước tung cánh và một nền văn hóa nhân bản, không một ai bị tiêu diệt vì không đi cùng đường vạch ra bởi kẻ khác.
  • Và vì, nếu thật sự cái chết (như Mohamed Bouazizi) là giải pháp (châm ngòi) để dân chủ hóa VN thoát khỏi mọi hình thái độc tài, cộng sản lẫn không cộng sản, thì cũng đáng chọn lắm thay.

Chết đó, rõ ràng danh sống mãi
Chết đây, chỉ chết cái hình hài
Chết vì Tổ quốc, đời khen ngợi
Chết cho hậu thế, đẹp tương lai.

(Nguyễn An Ninh)

Chết như Hưng Đạo, hồn thành thánh,
Chết tựa Trưng Vương, phách hóa thần.
Chết cụ Tây Hồ danh chẳng chết,
Chết mà vì nước, chết vì dân.
(Phan Sào Nam)

24-03-2011 – Kỷ niệm 85 năm đám tang Cụ Phan Chu Trinh & Kính điếu các nạn nhân của Tử Thần CAVN.

Blogger Đinh Tấn Lực.

Một Ngày Trong Đời Của O.D. – Kỳ 4


Оди́н день Одиозного навоза

(Một Ngày Trong Đời Của O.D.) – Kỳ 4

. Đinh Tấn Lực


Hầy! Trúng cái ngày hắc đạo thổ tả giống chi mà không ngớt chuyện xúi quẩy vầy nè? Cái gì? Nói lại từ từ nghe coi! Thân nhân của thủy thủ/thuyền viên ta bị bọn Xômali bắt cóc đang chờ đợi chánh phủ phải có phản ứng hả? Không! Không cần tới em Phương Nga đâu! Kêu thằng Lê Thanh Sơn họp báo bỏ túi với tụi thông tấn xã, tuyên bố thẳng thừng rằng VN ta vang danh bốn biển là đã từng “chống Mỹ cứu nước”, thì sá gì một nhóm hải tặc cóc nhái linh tinh? Phải khẳng định xuyên suốt và có cơ sở vững chắc là bọn pai-rết Xômali “rất nể” VN, cho nên chẳng cần yêu cầu yêu cạnh gì cả, trước sau gì nó cũng sẽ thả. Không! Đếch có chuộc chiếc gì hết! Ngân sách ta còn thiếu tiền mua xe công với pháo hoa, bộ đui sao không thấy? Còn thì, mụ nội nó là cướp biển Xômali chứ có phải là hạm đội Ngư Chính đâu mà lo?

Gì nữa? Ai nói bà con của đám thuyền viên có khả năng về Hà Nội tập họp làm thỉnh nguyện chung? Bảo thằng Nguyễn Đức Nhanh điều tra tức khắc coi thế lực thù địch hay bọn phản động nào đứng sau lưng xui Tào giục Bị, hỏi bộ tụi nó tính làm loạn hay sao? Trưng cái điều luật gì đó, quên mẹ nó rồi, về vụ cấm tụ họp ra, xong, kêu đám thân nhân thuyền viên đó giải tán ngay, trước khi công an “xử lí theo pháp luật” cho gãy cổ cả lũ đó. Có vậy mà cũng đợi chỉ thị! Nhớ cấm tiệt báo đài: Không được loan bất kỳ tin gì khác liên quan tới vụ Xômali này, nhá!

Quy luật XHCN xưa giờ vẫn vậy: Không có tin tức là đách ai biết, coi như đách có chuyện chó gì xảy ra, là xong.

Kệ cha nó! RSF có sắp hạng VN là 1 trong 10 nước tồi tệ nhứt về thông tin, hoặc thằng nào đó bảo VN là 1 trong 10 kẻ thù ở tầm quốc tế của internet thì cũng kệ mồ nó, có phải đây là lần đầu đâu, mà chắc gì đây là lần chót? Hoặc giả, nó có gọi thằng này thằng nọ là “ác thú ăn thịt ký giả” đi nữa thì cùng lắm cũng chỉ so thằng Mạnh ngang cơ với thằng Kim-Gioong-Iêu thôi… chứ chưa phải tới phiên cậu Ba đâu.

Chẳng nghe bài “Cả thế giới khâm phục chúng ta” của nhà nước Bắc Triều Tiên đó sao? Cả nước nó có tin tức báo/đài gì đâu, nói chi tới Gờ-meo hay Phêxơ-búc, mà nhân dân nó vẫn bình ổn cắm cúi cộng trừ công điểm, hay cặm cụi xoay hàng rong chạy gạo, còn dư luận quốc tế thì vẫn một mực e dè và “rất nể” đám bom hạt nhân của nó đó chứ chơi à?

Nói tới đây mới thấy sáng giờ chỉ có lúc nghĩ tới bọn này là đáng hài lòng thôi. Về vụ chúng nó học theo VN ta, loại bỏ con đường mòn hiểm nghèo “perestroika/cải cách chế độ” bẳng công thức an toàn “đổi mới/cải cách bên trong chế độ”, chứ còn vụ gì nữa? Bằng không thì mụ nội nó cũng không cách gì đẻ ra cả lô cả lốc đảng viên thương gia/doanh gia/chuyên gia/đại gia/kinh tế gia (bán bằng, bán ghế, bán đề, bán phao, bán dự án, bán quy hoạch, bán đất, bán biển, bán rừng, bán ruộng, bán sức lao động hợp tác, bán suất du học, bán quota xuất nhập khẩu, bán tài nguyên quặng mỏ, bán sức nhân công rẻ mạt, bán tin thị trường chứng khoán…) cùng với một dàn “cò” đa diện nhung nhúc (thân bằng quyến thuộc của đảng viên)… nhơn danh XHCN mà kết hợp hài hòa thành nguyên một hệ tư bản đỏ (nứt đố đổ vách và chặt không đứt bứt không rời này) làm bản lề giữa cái nhà tù kín chính trị độc đảng với cái chợ kinh tế mở đa thành phần! Mẹ nó. Thành quả thương vụ này dài quá, kể hoài không hết, thiếu điều hụt hơi!

XHCN được triển khai tận cùng sát rạt tới chỗ (một vốn/bốn triệu lời) này mà chưa phải là tuyệt chiêu thì là gì? Hả? Hả?

Bỏ thằng Nam Hàn qua một bên cái đã! Hãy nhớ lại đi! Hãy so lại đi! Với cái thời kinh tế mới 1985 VN mình phải khẩn cầu thế giới quyên tặng bột mì/bo bo cứu trợ dân ta bị thiếu đói, đói, và đói gay gắt (cũng thống thiết không kém gì thằng ngoại trưởng Kim Sung-Hwan mới đây), thì, sánh với thời của tô phở bò Kobe 35 đô hiện giờ, VN mình ngày nay đã tiến bộ tới đâu, và bỏ xa thằng Bắc Triều Tiên rã họng đó tới cỡ nào? Chẳng học đây thì học đâu? Hả? Hả?

Không có những thiên tài kiệt xuất đảng ta trí tuệ cái thế, nhìn xa hiểu rộng, quán triệt quy luật, quyết định sáng suốt, và đổi mới kịp thời, thì thử hỏi, lấy đách đâu ra cả dọc thành quả quang vinh chói lọi đó chứ?

Thành thử, cái kiểu phát biểu của Tư Sang, tại buổi làm việc với Liên hiệp các hội KHKT vừa rồi, nghe nó chướng tai nghịch nhĩ lắm! Mắc mớ gì mà phải nhắc nhở đám trí thức “cần chủ động tham mưu cho đảng và nhà nước về những vấn đề lớn…”? Mẹ nó! Thằng TS chính trị mác/lê Trọng Lú đã dạy bọn nó “phải chấp hành ý chí của đảng”. Tức là, mình vừa bỏ công chỉ đạo cho nó biết cách/biết hướng suy nghĩ, lại vừa kêu nó chủ động tham mưu/góp ý cho mình, thì là để bật ra cái nghĩa lý gì ở đây? Ở đây có thằng nào/con nào nhịn đói nhịn khát 3 ngày ròng mà vẫn đi ị được không, nói nghe coi?

Phát biểu ngược ngạo vậy là quên mẹ nó cái vụ IDS tự giải thể từng bôi tro trát trấu làm muối mặt lãnh đạo cả nút rồi, làm sao lọt lỗ nhĩ được đây? Mà cái đám trí thức trong luồng liên hiệp này xưa giờ chưa từng được phép sờ, sao biết được voi? Nói gì tới thìa nước sáo, mà đòi tham với chả mưu, góp với chả ý? Phải nhớ: Chức năng sờ/sáo/sục/sực này là độc quyền của bộ phận cốt lõi tinh túy nhứt của Trung Ương. Tư Sang tính giỡn mặt với Bộ chính trị hay sao đây chứ? Cả cái đám TTXVN cũng vậy, chỉ lo cắm đầu đi tin cho vui lòng 1 bộ phận lãnh đạo chứ đách biết lợi hại chỗ nào mà vạch trần ý định với chả ý đồ!

Con bà nó! Dân sống chung với lũ (lụt) có lẽ còn đỡ khổ hơn tao phải sống chung với lũ (ngu) này! Chứ còn chưa đủ ngờ nghệch ngốc nghếch nữa sao? Thằng Lú mới vừa nhi nhô khật khưỡng ở Bắc Kinh là chưa bao giờ quan hệ Việt-Trung tốt đẹp như hiện nay, thì thằng Lê Công Phụng lại nhập nhằng khệnh khạng ở Hawaii là chưa bao giờ quan hệ Việt-Mỹ tốt đẹp như hiện giờ. Mới thoáng …nhìn mấy mùa thu đi, mà đã vội quay ngoắt 90 độ, len lén Hỉ thần hướng Bắc để thậm thụt/xì xụp vái lạy Tài thần hướng Đông như tế sao hàng tháng thì uy tín ở cái chỗ nào?

Hoặc giả là thằng Lưng Cong Phệ này nó muốn Hạ Uy Sếp ở Hạ Uy Di, trước khi về thảnh thơi vui thú điền viên nơi 3 hồ 9 suối? Dân ngoại giao mà phát ngôn cương sảng vậy thì có khác nào lấp ống đồng/chặt cầu phao/bịt mẹ nó con đường cung hỉ khấu tấu sắp tới của toàn bộ dàn tân lãnh đạo VN hay không chứ? Cả thằng Lú, cả Tư Sang, cả thằng Hùng, và (quan trọng nhứt là) cả tao nữa, sẽ ăn sao nói sao với oai trời bốn cõi đây, không phải là đàn đúm dắt dìu nhau mà …ngọng cả lũ đó sao? Chưa kể là nó còn ảnh hưởng tới mức độ “Lễ Tân” thướt tha kiều diễm ở Tử cấm thành nữa, không lo sao được?

Chứ sao? Vụ cạn kiệt dự trữ ngoại tệ, khan hiếm đô-la và bất ổn thị trường ngoại hối coi dữ dằn vậy chứ chỉ cần cái nghị quyết 11 là …xong ngay, chứ còn mục “Lễ Tân” (bên kia biên giới cũng là quê hương), thì nói xin lỗi, ngay cả 3Duẫn còn sống cũng đách ra nổi nghị quyết yêu cầu thêm bớt nữa, nói gì 3Dũng?

Ngại sốc gây náo loạn chợ tiền và mấy tiệm vàng à? Vậy chứ thằng Giàu trốn biệt đâu rồi mà không tập họp đám lãnh đạo các ngân hàng lại để tuyên bố cắt băng khánh thành cái “lộ trình giảm sốc từ từ”? Kêu thằng Giàu ban hành 1 thông tư khẩn quy định mức lãi suất huy động vốn tối đa bằng tiền đồng VN của các nhà băng không được quá bao nhiêu đó, quy định mẹ nó là 14% đi, cho có cái mà nói với tụi đầu tư là chánh phủ đã dựng tường lửa lãi suất. Ra thêm 1 văn bản hướng dẫn nữa, về vụ nghiêm cấm sử dụng vàng miếng trong các giao dịch buôn bán nhà/xe/đất… Dạy cho báo chí trả lời (thằng nào thắc mắc vụ này thì) rằng đây là biện pháp kềm chế lạm phát cấp vĩ mô, vậy thôi, đừng giải thích linh tinh khiến bọn nó vặn lại cho trẹo bản họng có ngày.

Tổ bà nó ngu thiệt! Thằng Giàu này coi vậy mà …xài được! Mà nói cho ngay, đách có thằng nào biết là chỉ cần tung chiêu khan hiếm ảo ra là tao có ngay Nghị Quyết tập trung thật toàn bộ việc kinh doanh ngoại hối và vàng miếng vào trong tay. He he!

Bộ thiệt là có vụ buôn lậu đô la với vàng miếng qua biên giới nữa sao? Hây-dà, cái này thiếu thì giờ nghĩ trước, coi bộ căng à nha! Cái gì? Thằng Anh điện qua và tình nguyện vào cuộc hả? Tốt! Cứ vậy làm đi! Lên báo/đài nói là cậu Ba đã giao cho Vụ quản lý Ngoại hối phối hợp cùng Bộ công an khẩn trương xây dựng kế hoạch kiểm soát các đường dây vận chuyển tiền đô và vàng miếng xuyên biên giới, đặc biệt là ở các chốt Vĩnh Xương/BàVẹt/Pờ Y/Đen Savanh/Nạm Phàu/Nậm Cấn/Na Hua/Bàn Lây/Pa Háng/Xiêng Khoảng/Tày Chang. Nhưng mà bên trong phải theo dõi sát bọn công an này nha. Chúa chấm mút/xà xẻo/giết người phi tang đó! Tao không tin nổi thằng Anh cùng đồng bọn lưu manh/láu cá của nó đâu! Còn nói về khu vực vận chuyển riêng thì tập họp đám phi công đàn em của Tư Thắng lại cho tao dặn dò công chuyện, nha!

Không. Đám phi công qua Nhựt đã bị lộ lâu rồi, e khó xài lại. Hầy! Có lý à nha! Hiện Nhựt đang bị thiên tai, nó lo cứu dân nó thì có khi bỏ ngỏ các phi trường Narita & Osaka, làm ăn được đó nha. Ý kiến này hay đó! Kêu điện qua sứ quán bên Nhựt, bảo làm vậy làm vậy đi. Công nhân và du sinh của mình bên đó hả? Tổng cộng ở khu vực đó chỉ hơn vạn đứa, đâu có bao nhiêu đâu mà lo? Trời sanh voi sanh cỏ mà! Cứ yết thị giờ làm việc của sứ quán cho rõ ràng, chèn vào máy trả lời điện thoại luôn, thì đố có thằng nào/con nào khiếu nại sứ quán được. Phải toàn tâm toàn lực chăm lo phi vụ này trước đi đã!

Alô. Lại chuyện Nhựt Bổn nữa! Biết rồi! Đã chỉ thị mở kho trợ giúp cho Nhựt Bổn khắc phục hậu quả động đất và sóng thần rồi. Cái gì? Thằng Nhựt không chê ít mà sao bọn nó lại bảo cứu giúp 200 ngàn đô là sỉ nhục VN? Cỡ đó là tương đương với gần 6000 tô phở Kobe chứ ít sao? Cứ nhìn ở 1 góc khác đi, theo nghị định mờ ảo 02/2011/NĐ/CP vừa ban hành, thì phải phạt 100 thằng viết báo/blog phản động ở mức tối đa mới đủ chung chi chứ giỡn à? Thằng nào dám so số tiền cứu trợ này với vụ thằng Sĩ nhận hối lộ từ vụ thầu xa lộ Đông-Tây vậy? Còn thằng nào xì ra con số tổng vốn ODA Nhựt Bổn giúp cho VN từ 1992 tới giờ là 15 tỷ USD? Lại còn so với thống kê riêng trong năm 2011 này Nhựt Bổn viện trợ cho ta 1,76 tỷ đô nữa? Bộ nó quên vụ căng thẳng trên biển giữa TQ với Nhựt Bổn mới đây hay sao mà định làm mích lòng ơn trời vạn tuế? Bộ nó quên là mình mới vừa quyết toán sổ sách hao tổn tận cùng trong vụ Ngàn Năm Thăng Long hay sao mà đòi chi thêm cho nở mày nở mặt với bè bạn bốn bể năm châu? Tổ bà nó! Cái đám thống kê này đách biết cách ém dữ kiện, cứ để hớ hênh bày hàng cho chúng lượm.

Từ sáng tới giờ bực mình liên tục với cái bọn dân báo tọc mạch nhiều chuyện này quá! Thằng Hợp 4T văng rồi, còn lại thằng Doãn ví dầu ví dặm ầu ơ cũng chẳng nên thân nên hình gì ráo! Thằng Triều CAM cũng chỉ có tài xin giải ngân khẩn cấp là giỏi chứ có chặn được đứa nào đâu? Coi đám Dân Làm Báo thì biết, hồi trước còn chặt nó được đôi ba ngày, riết rồi chỉ có thể dập được vài giờ là nó trồi dậy, cười đểu, còn xách mé thủ tướng là “khả năng giới hạn/khốn nạn vô cùng” nữa. Lại cứ hở ra tin nào là bọn chúng trưng ngay bằng cớ láo khoét và coi đó là chiến thắng xâu chuỗi. Cứ thả nổi cả 2 phía 4T với CAM vầy thì chánh phủ còn mặt mũi nào ăn nói với thiên hạ đây? Phải cấm mới được.

Phải nhắc lại lần nữa cho đám tuyên giáo nhập tâm:

Quy luật XHCN xưa giờ vẫn vậy: Không có tin tức là đách ai biết,
coi như đách có chuyện chó gì xảy ra, là xong
”.

Bảo thằng Huynh treo ngay trước bàn làm việc nó 2 từ thư pháp của cậu Ba gửi tặng là: Triệt Để!

Cụ thể là 3 giảm hẳn/6 cấm tiệt:

  1. Giảm hẳn liều lượng tin tức về Cụ Rùa & môi trường nước ở thủ đô
  2. Giảm hẳn tin cướp/giết/hiếp/dân oan khiếu kiện/ngư phủ/chuyên án…
  3. Giảm hẳn tin tức về nạn đói ở Cuba & Bắc Triều Tiên
  4. Cấm tiệt tin/bài làm sôi máu phụ nữ, kể cả tin làm gái/đẻ thuê
  5. Cấm tiệt tin/bài về các đại Cty bắt đầu bằng từ Vina, kể cả Vinashin/Vinamilk…
  6. Cấm tiệt tin/bài gây dư luận bất lợi cho lãnh đạo Libya, đặc biệt là về đám vệ sĩ đồng trinh của Gadhafi
  7. Cấm tiệt tin/bài về các nỗ lực điều hành đất nước của chánh phủ và tinh thần tự trọng của nhân dân Nhựt trong cơn khủng hoảng kinh hoàng này
  8. Cấm tiệt tin/bài về các nhà máy điện hạt nhân hiện nay hay cuộc họp Nuclear Summit 2010 ở Mỹ
  9. Cấm tiệt tin/bài về “ngoại giao sóng thần” giữa TQ với Nhựt Bổn

Quên nữa, thêm cái cấm tiệt tin/bài về vụ Xômali hồi nãy nữa là chẵn 10. Nhớ chưa?

21/03/2011

Bloger Đinh Tấn Lực

Một Ngày Trong Đời Của O.D. – Kỳ 3


Оди́н день Одиозного навоза

(Một Ngày Trong Đời Của O.D.) – Kỳ 3

. Đinh Tấn Lực


Chuyện linh tinh lang tang nhiều tập:

Một Ngày Trong Đời Của O.D. – Kỳ 1

Một Ngày Trong Đời Của O.D. – Kỳ 2

He he! Coi như xong! Trước sau gì rồi thì cũng đâu vô đó! Thằng Xương đã thành liệt sĩ với cái bằng liệt dương và cái án liệt giường như vậy cũng là vừa xứng tầm và đỡ bận tâm. Mới hay tại sao xưa giờ người ta vẫn cứ hay tế thần bằng các thứ dê!

Còn hai cháu Thúy-Hằng, nói nào ngay, tội nghiệp, nhỏ tuổi hơn cả con Phượng nhà này, nhưng nghĩ cho cùng, là dù phải chịu nhục nhằn/trầy trật chút đỉnh, song có công rất lớn là đã hy sinh đời con gái để biến thành đỉnh chốt tiền tiêu vững chắc giúp cho thủ tướng đục bỏ dễ dàng cái thằng chủ tịch tỉnh Tô mái hiên cứng đầu (cứ tưởng đâu mình là tướng trấn biên) đã từng nhiều lần cãi lịnh và thách đố thủ tướng, tới nước, hồi năm ngoái, mấy phen chánh phủ còn bị vặn vẹo đến mất mặt/thất thanh/tháo mồ hôi hột bởi cái đám QH (nằm mơ/ngồi gục) cứ ngỡ cái khẩu hiệu quyền lực tối cao là …thiệt!

Cho nên, vụ này phải coi lại, nếu cần thì kiếm cách xóa mẹ nó luôn cái án treo cho 2 đứa nhỏ nó thanh thản nhẹ lòng qua thời nhẹ dạ ở một đất nước thượng tôn nghị định, sắc lịnh cùng quyết định, nhứt là khi tụi nhỏ nó đồng ý làm theo cái chiêu “từ chối luật sư” như cậu Ba bày biện. Nhưng, phải biết, trên hết và quan trọng nhứt của việc xóa án treo đó là để thể hiện sự công minh của một vị thủ tướng lừng danh/nổi tiếng từ trong nước ra tới các đại Cty xử lý môi trường của nước ngoài về tính khí ưa chân thật và ghét giả dối. Mà cũng để các tay sử gia về sau chép lại khúc này có thêm điều kiện thể hiện rõ nét tính nhân văn hết sức khách quan của một nhà nước pháp quyền do dân/vì dân… Nghĩa là, nói tới triều đại cậu Ba thì ai ai cũng phải nhớ tới cái chuyên án hiệu trưởng ma cô liệt dương này, y hệt những mẩu chuyện về đời hoạt động thần kỳ của bác Hồ (sáng ra bờ suối tối vào hang) hay bác Tôn (lên tàu tây ở biển đen treo cờ đỏ) xưa kia vậy…

Con bà nó! Chẳng ai ham ăn dơ ở dáy, nhưng mà, phải vậy tụi nó mới nể. Đếch có giỡn mặt được! Gặp 3 Dũng này thì cần đấu là đấu, cần đục là đục, cần đốn là đốn thôi… Ngại chó gì là trên hay dưới lưng quần? Ngại chó gì là hệ quả giáo dục xuống dốc như xuống cầu với chả nạn nhân nhiều thế hệ? Tức là, đừng mong chơi tay đôi hay quậy hội đồng, thậm chí, ngay cả chuyện thoáng nghĩ tới ba cái vụ pạc-co đó cũng rất là …chẳng nên. Cứ coi cái danh sách đen quan chức gộc một dọc dài của miền địa đầu giới tuyến thì biết ngay rằng chỉ cần một chiêu phonebook trong lũ dế di động của các cháu thôi là cậu Ba quánh gục/đục gãy/đốt cháy/thấu cáy/tắt máy cả đám trong nháy mắt!

Chậc chậc! Mà khoan đã, bỏ mẹ nó cái chữ “đục” đó đi, không thôi bọn dân báo lắm điều nhiều chuyện sẽ khui lật/bật mí/tý toáy mấy cái vụ bia đá lở lói dọc biên giới phía Bắc cũng là do chủ trương “tự ý đục bỏ/kiểm duyệt” của thủ tướng!

He he! Đừng tưởng là phải qua trường lớp điện ảnh mới có thể làm đạo diễn. Cũng đừng tưởng cốt cách y tá là chỉ suốt đời biết lụi kim đâm thịt. Phải thấy là xảo chẳng đợi ngày/tài không đợi tuổi, tao cầm kim tiêm không thôi cũng đã dư sức dàn dựng kịch bản và ngọt ngào lướt qua từ ngọn nguồn các khâu diễn xuất cho tới khâu chọn lựa đoạn kết thích ứng tâm lý quần chúng khán giả. Mà không chỉ cái thằng khoái chụp hình cởi truồng Tô hô này thôi đâu! Tao sẽ truyền chiêu cho thằng Rứa lần lượt sắp xếp cho lộ thêm (và có thể xộ thêm) một vài đứa nữa trong TW, để xổ lồng tháo cổng cho mấy cháu dự khuyết sớm thăng đường chính thức. Cái này chỉ là chuyện tất yếu sớm muộn thôi! Không tin thì cứ chống mắt lên mà coi!

Thiệt tình là cái đám “chân dài giữa trưa” ăn hại hết biết này! Coi như buổi trưa Vân Sơn hôm nay cầm bằng đứt vốn! Hèn chi hồi sáng này bọn Hàn nó nói “không” cũng là có cơ sở. Đã mang tiếng là mặt tiền của bộ ngoại giao và ngoại thương, mà lũ này chỉ có được mỗi cái ngoại hình mông má, còn thì …quá tệ. Chẳng một tí ti nào kinh nghiệm gọi là chiêu thức, nói gì tới óc sáng tạo trong nghệ thuật chiếu chăn ăn nằm, thì hỏi làm sao bắt nọn/bỏ bùa nổi đám chính khách, hay mồi chài/câu kéo được bọn doanh nhân nước ngoài như thằng Triết đầu đít nửa thước từng rộng họng quảng cáo bên Mỹ?

Menu cỡ này thì rõ ràng là chưa chắc xứng tầm xách dép cho bọn Chiêu Quân của Tử cấm thành. May mà cậu Ba đây còn bỏ thì giờ ra mà đích thân/đích thị kiểm tra đột xuất lẫn định kỳ. Ấn tượng đầu tiên và sau cùng kỳ này là… thất vọng! Nói chung là mất mẹ nó buổi trưa đách đâu vô đâu. Rõ là đi đứt tách hồng sâm với ly cà phê sữa 2 lòng đỏ.

Kỳ tới này qua bển, trước là để mượn đỡ giường chiếu của thiên triều mà đền ơn anh Tư Kiên, sau nữa là nhất định sẽ phải gợi ý giới hữu trách bên đó chấp thuận viện trợ (không hoàn lại) cho một vài ả Chiêu Quân cống Hồ qua đây đứng lớp Kim-Bình-Mai (金瓶), ra sức đào tạo một đội ngũ gà móng đỏ trung ương, trực thuộc Phủ thủ tướng. À há! Ta sẽ ký quyết định CP số dzách để điều em Phương Nga về thủ đô ngàn năm Thăng Long mà quản trị/điều hành cơ quan “nữ phản gián toàn diện” (sáng diện/trưa diện/chiều diện/tối diện) này, một công hai ba chuyện, mới là “Lưỡng-Lợi”, mới là “Win-Win”, mới là “Hết Ý” (tất cả đều viết hoa, nhá)! Why not, tại sao không chớ? Hây-dà, cậu Ba ăn cái giống gì mà …định hướng sắc sảo tột bậc vầy nè ta?

Trời ơi, nhắc tới em Phương Nga là bỗng nghe đâu tự trong tâm tưởng thinh không sấm động rền vang một nỗi niềm quay quắt nhớ! Y như rằng “gió mưa là bịnh của trời…”, thằng cha nhà thơ nào đó nói trúng phóc! Tội em, cầm tinh con két, phải đứng mũi chịu sào cho (trong nước dòm ra người ta dòm vào) toàn bộ cái chánh phủ vang danh hoàn vũ về số lượng lưỡi gỗ với lưỡi lê ăn đứt thiên hạ mà chỉ biết thâm-như-cóc, là câm-như-thóc, trước cái lưỡi liềm rớt xuống biển Đông thành cái lưỡi bò này.

Nhìn em xoắn môi uốn lưỡi “kiên quyết phản đối và yêu cầu TQ hủy bỏ các nội dung vi phạm chủ quyền của VN” (trong Cương Yếu ngũ niên lần thứ 12 của tỉnh Hải Nam), thì có mình thau/da thiếc/tim tượng đồng nào mà chẳng đứt từng đoạn ruột? Mà chẳng mau mau tính đường bắc thang cho em về đây làm thứ trưởng rồi nắm cả bộ? Cho dù rằng trong bụng vẫn chưa hết tức cười mấy thằng tàu 5 năm 1 lần rán Cương song còn Yếu mà cứ hay bày chuyện làm phức tạp thêm tình hình cái vùng biển vốn dĩ đã dậy sóng cấp mười này! Im ỉm cho một chút có phải bình ổn hơn không?

Mới thấy cái bản lãnh truyền thông của một người đẹp làm loa bắn rãi cho đất nước. Chứ có đâu như cả cái dàn 4T và an ninh kém cỏi đã để cho cái thằng hay cái con Bridget gì gì đó nó mắng té nước: “Sở hữu của nhà nước, can thiệp và đàn áp từ phía chính phủ, cùng những vụ bắt bớ… không còn nghi ngờ gì nữa, là những đặc điểm của truyền thông VN”. Nghe mà có thấy đáng cúi đầu/gục mặt xuống chưa?

Con bà nó! Nội cái danh sách các nước có nguy cơ vỡ nợ, thấy có tên VN trong đó thì thôi, ém cha nó đi, đăng làm gì để phải mất công tháo tên VN ra cho đám dân báo nó lôi cả ba đời dòng họ nhà nước ra bêu? Mà không lẽ thượng vàng hạ cám cái chó gì cũng đợi thủ tướng chỉ đạo?

Thằng Huynh cần phải gấp rút kiểm tra đàn em lính tráng lại đi. Kiểu như thằng Hưng Hà cái đách gì đó, trên bài xã luận chính thống, chỉ viết khơi khơi rằng “báo chí chân chính phải thực sự là vũ khí sắc bén trong sự nghiệp phò chính trừ tà”, mà không phân biệt nổi đâu chính đâu tà, lại cứ nhơn nhơn cái điều nhân danh “Tổ quốc Việt Nam XHCN”… thì coi chừng có ngày mồ côi và húp cám cầm hơi bởi cái đám Dân Làm Báo đang lên cơn lấn lướt 11 triệu lượt đọc trong vòng nửa năm tồn tại đó nha.

Đã vậy rồi đám chính quy còn đăng tin Ngoại trưởng Maehara của Nhựt Bổn đùng đùng từ chức chỉ vì lỡ nhận 610 đô không minh bạch trong lúc gây quỹ tranh cử. Mẹ nó! Vài trăm triệu còn chưa nói, chứ sá gì, cỡ 610 đô đếch mua nổi 2 chai King George V (mới đốn hồi tối), thì mắc mớ gì phải gập người xin lỗi nhân dân, và buông luôn cái khả năng tranh cử chức thủ tướng nhiệm kỳ tới? Mà đăng tin này làm chó gì cho cái đám quần chúng độc giả ở đây nó so bì chứ? Không phải chỉ so bì về vụ 610 đô hay 150 triệu đô không thôi đâu, tụi nó sẽ còn khui ra cả vụ sử dụng ngân sách quốc gia từ tiền thuế của dân để diễn tuồng tiếp xúc cử tri/vận động tranh cử nữa. Thiệt là… hổng biết có nên đổi tên bộ 4T thành 4N (ngờ nghệch ngu ngơ) không nữa?!

Càng nghĩ lâu càng thêm bực. Đứa nào đó, pha cho tao ly Campari với soda coi! Đậm đậm hồng hào chút, nhớ cắt 1 khoanh chanh xanh vắt miệng ly cho nó dậy mùi. Chuyện nhỏ đã vậy. Chuyện lớn hơn là từng đó người ngợm tuyên giáo TW mà đách có thằng nào mớm ý nổi cho dàn báo chí đánh bạt được các cái biến động long trời lở đất từ Trung Đông tới Bắc Phi. Cứ lãi nhãi rằng tình báo CIA lập ra Facebook, hay George W Bush sáng chế chiến lược Ả Rập Đại Trung Đông và đẻ ra mạng Twitter… thì cao tay là chỉ có đám mang thẻ nhà báo nó nghe (mà viết bài câu cơm) chứ có ai khác để lọt lỗ tai mà tin được đâu? Còn bình luận thêm cái vụ NED/Freedom House/USAID của Mỹ nuôi dưỡng hàng ngàn cơ quan phi chính phủ để triển khai các loại hình hoạt động xã hội dân sự trên các xứ độc tài… thì có phải là nối dáo cho giặc, bị hiệu ứng ngược, khiến cho đám độc giả nó càng mong ngóng bọn Mỹ chìa tay/bật đèn xanh cho không chứ?

Phía bên xuất bản, thiệt, làm ăn cũng đếch ra chi. Biên tập lại các cụm từ nhạy cảm trong bộ “41 văn kiện đảng toàn tập” thì cũng được đi. Cứ xâm lăng với xâm lược thì biến thành phản động tất tần tật cho nó …mông lung, đặng đếch ai biết ta muốn chỉ mặt nó là bọn bành trướng bá quyền phương bắc hay phương tây. Dưng mà cái đám NXB Chính Trị Quốc Gia này ngu dưới lưng quần làm vậy? Cả cây đa cây đề Lê Duẫn với Tố Hữu, dù rằng dân gian đã nhẵn mặt rồi, nhưng cũng còn có thể kín đáo mà bẻ cong chữ nghĩa sao cho thiên triều khỏi nổi trận lôi đình, thì hổng nói làm chi, song le, phải cần kheo khéo một chút, chứ cái mững thiếu chữ đến độ chấm chấm, để cho bọn dân báo nó tát tai nổ đom đóm “Tiên sư bọn phản động Ba Chấm” thì hết nước nói! Bởi vì, đám chủ trương là cỡ từ thằng Hà Đăng lên tới ủy viên BCT Phan Diễn, chứ có phải bọn lơ ngơ khu vực/lớ ngớ dân phòng nào đâu mà hổng bực mình/tức dế?

Trong lúc đó thì lại dàn trận quy mô, rần rần đưa tin thằng Phùng Quang Thanh đi vận động kết thân với Lào và Miên. Tổ bà nó. Cua đào mà gõ trống. Chẳng biết cái nào nên la làng cái nào cần thầm thì thủ thỉ. Cứ rống họng về “Tình hữu nghị chân thành của hai dân tộc” kiểu đó, bộ thằng tàu nó ăn kít sao mà không thấy ra là nhà nước ta chỉ thị cho bộ quốc phòng đẩy thằng Viettel đi tranh giành ảnh hưởng (và tiền đô) với nó trên cái cõi Đông Dương chiến lược mà nó từng chống lưng này? Không khéo để cho nó nổi cơn điên bảo rằng ta đi phá bỉnh cái gọng kìm “trước mặt lưỡi bò/sau lưng hàm rắn” của nó thì bỏ mẹ cả nút có ngày. Đó là chưa nói tới chuyện phân bì trong nước. Mình lo cho thương binh của mình chưa xong, thành ra, có tặng quà cho thương binh nước bạn thì cũng khe khẽ thôi chứ có đâu cái chó gì cũng tòe loe chích chòe như vậy cho đám bộ đội sứt cán gãy gọng của ta thêm phần tủi thân/sót phận?

Gút lại, đừng lo chặn Facebook hay Twitter bên ngoài gì sất, có làm cũng không nổi đâu, vô ích, mà phải trước tiên làm sạch cái đám rắc lông ngỗng đầy đường ở bên trong theo kiểu Hưng Hà và đồng bọn đó đi!

Cho tới phía bên an ninh thì lại càng …dễ thở dài hơn nữa. Mẹ nó. Có cái chuyện nồi cơm điện không thôi, mà, chưa thấy an toàn chỗ nào, bảo hiểm ra sao, người ta cả nước chỉ thấy, chỉ nghe, chỉ biết bọn bây công khai/ngang nhiên/tùy ý đập chết không biết bao nhiêu là dân rồi. Không chết thì cũng bị đạn ghim thủng đùi xuyên xương chậu. Làm mang tiếng cả cái chánh phủ do dân/vì dân này là bao che cho công an đập gãy cổ nhân dân nữa chứ! Đã bảo thằng Anh rồi mà cả lũ đếch chịu nghe. Dẹp cha nó cái trò nạn nhân thắt cổ bằng sợi chiếu hoặc dây giày đó đi. Dẹp mẹ nó cái khẩu hiệu “còn đảng còn mình” lộ hàng như nữ sinh lột áo quay phim đó luôn đi, cho đỡ gây kích động.

Đừng tưởng chỉ có những ngọn lửa tự thiêu mới thổi bùng lên các cái đám cháy ngút trời nức mũi mùi hoa lài hoa sói. Mấy cái cây gậy giao thông của bọn bây có ngày cũng …làm nên lịch sử, liệu hồn đó! Ngay trước mắt thì hãy xuống nước, năn nỉ gia đình nạn nhân cái đã, cứ vuốt ve là dầu sao cũng là “chuyện đã rồi”, “người chết không thể sống lại”… còn với hàng xóm nạn nhân và dư luận báo chí thì cứ rỉ rả “số phần nó vậy”, “coi như trúng gió”, “trời kêu ai nấy dạ”… cho người ta nguôi ngoai… Chí ít là để cho quần chúng đừng nhớ tới cánh cổng của tỉnh ủy Bắc Giang mà mò tới dinh thủ tướng ở Hà Nội. Sau đó tính sau.

Còn vụ dẹp loạn chợ đen đô-la nữa. Bọn bây quậy mạnh tay bằng tính cách cơ động như vầy thì làm liệt mẹ nó cái thị trường sôi động nhứt nước này rồi! Có khác nào ị vô mặt thủ tướng bằng cách vỗ vào báng súng mà bảo rằng chánh phủ ta bấy lâu nay sống nhờ thả lỏng cái chợ tiền chính yếu chuyên ăn phần chênh lệch tỷ giá đó, từ đám lê la chồm hổm ngoài lề đường vô tới đám nhân viên bàn giấy có máy lạnh của các cái nhà băng thương mại, kể từ thời tao còn là thống đốc ngân hàng nhà nước tới giờ? Có khác nào bọn bây hùa theo đám dân báo mà trực tiếp và công khai thú nhận rằng biện pháp “tịch thu tang vật” tại chợ đổi tiền là cách thể hiện rốt ráo đường lối “cướp giựt/vét đô/thu vàng” của một chánh phủ thành hình nhờ đảng cướp chánh quyền? Có khác nào bọn bây bắc cầu cho đám ký giả nước ngoài nó phanh phui tất tật các điểm “chưa được tốt” của dàn kinh tế tài chánh đa hệ/đa chiều/đa khiếm khuyết cần phải đậy điệm/khằn nút cho bớt mùi của phe ta?

Nghe nè: Cái đáng lo trước mặt không phải là đối đầu với bọn thế lực thù địch nào hết, mà chính là phải đối đầu với phản ứng giận dữ của quần chúng nhân dân trước nạn giá cả tăng vọt như đạn phòng không. Khi mà dân kéo nhau xuống đường vung nắm tay bảo “đủ rồi”, thì đừng nói là đảng, hay chánh phủ, hay mặt trận, hay cái đách gì khác, đều chết mẹ cả lũ như nhau và với nhau. Rõ chưa?

12-03-2011

Blogger Đinh Tấn Lực

Một Ngày Trong Đời Của O.D. – Kỳ 2


Оди́н день Одиозного навоза

(Một Ngày Trong Đời Của O.D.) – Kỳ 2

. Đinh Tấn Lực


(Tiếp theo kỳ trước)

Hôm rồi, thù tiếp thằng Đường Gia Triền. Bà nội nó! Mới ngoại giao sơ khởi một câu thì nó đã ra cái điều là cha con nó đầu đuôi biết ráo, nghe mà thiếu điều nuốt nước miếng cái ực. Nó nheo mắt bảo rằng: Đúng vậy. Chúng ta vui mừng thấy quan hệ hợp tác hữu nghị VN-TQ thời gian qua phát triển hết sức tốt đẹp trên các lãnh vực, đặc biệt là từ khi lãnh đạo VN đã lần lượt trải qua những đêm-ngắn-tình-dài/sở-cầu-như-nguyện ở Tử cấm thành

Mà lạ cái là thằng nào/con nào ở Trung nam hải qua đây cũng đều cố ý khơi gợi chuyện… lâm li! Như thử nhắc chừng cho cả lũ khỏi mắc cái bịnh Eo-dzai-mơ vậy. Mẹ nó, thằng nào chế ra cái từ “thù tiếp” này thiệt là chuẩn không cần chỉnh! May mà TTXVN đã nhanh nhạy thay đổi khúc đuôi mèo quào/chó quấu đó thành một áng văn chương chiêng trống ngất trời: “…đặc biệt từ khi lãnh đạo cấp cao hai nước thống nhất đưa quan hệ Việt-Trung lên tầm đối tác chiến lược toàn diện, quan hệ hợp tác 2 nước trên các lãnh vực đã đi vào chiều sâu và mang lại hiệu quả thiết thực”. He He. Đi vào chiều sâu đúng là cũng có cả năm bảy đường… He he!

Phải nói đó là điểm son của thằng Tạ Ngọc Tấn, kêu bằng dù vụng chèo nhưng khéo chống, nghĩa là đếch biết dư luận tên gì, ở đâu, mấy đứa, nghĩ ngợi/nói năng ra sao… nhưng vẫn luôn chứng tỏ là có nỗ lực không ngừng nghỉ về việc lèo lái, tiếng chuyên môn kêu bằng định hướng, cho thứ dư luận chỉ quen nói sao nghe vậy thời màn sắt màn tre!

Điểm son thứ nhì của tờ TCCS này còn cần phải lưu tâm nữa là nó biết cách sắp xếp thứ tự các bài viết mà dòm vô là cho dù có hơi bị ngu ở bất kỳ một chỉ số nhất định nào cũng phải thấy ra cái thực quyềnthực lực nằm ở đâu. Cứ đọc 3 cái tít này ở trang bìa mục lục, khắc rõ:

  • TT Nguyễn Tấn Dũng đã tiếp nguyên Ủy viên Quốc vụ TQ Đường Gia Triền
  • TBT, Chủ tịch QH Nguyễn Phú Trọng tiếp Đoàn Bộ Kế hoạch Campuchia
  • Đồng chí Trương Tấn Sang, Ủy viên Bộ Chính trị Thường trực Ban Bí thư: Cơ quan tuyên giáo và đội ngũ các cán bộ làm công tác tuyên giáo có trách nhiệm lớn và vai trò quan trọng

Vậy đó, tầm thằng Lú thì chỉ có thể tiếp “ngài Chay-thon”, và nhận chừng đó “lời thăm hỏi thân thiện của Quốc vương Nô-rô-đôm Xi-ha-mu-ni; các Xăm-đéc: Chia Xim, Hun Xen, Hêng Xom-rin…” là chấm xuống hàng, thụt vô 2 cột, hết!

Còn hễ tít càng dài thì chuyện càng “cần nêm thêm dăm ba cần xé muối”! Mà cỡ Tư Sang thì bấy nhiêu kể ra cũng đã quá sức nó rồi. Không tin thì cứ thử kêu nó giải thích cái phương châm Tuyên giáo 2010 là “Đổi mới mạnh mẽ nội dung, phương thức hoạt động, nhân cái đẹp, dẹp cái xấu, lấy cái tích cực đẩy lùi tiêu cực”… coi nó nói sao, là biết ngay thôi! Có khi nó líu lưỡi thành “xóa cái đẹp/dẹp cái xấu/bấu cái lai quần mà giữ ghế/chế cái tủ sắt mà giữ tiền”, hổng chừng!

Hồi trước đại hội, nó hí hửng khui cái vụ Vinashin cho rùm beng bát nháo lên, tưởng đâu là đảo chánh bung vành/thành công tràn tới/thắng lợi nơi nơi phen này, có dè đâu hổng cẳng, may mà phước đức ông bà còn cho nó trụ lại ở cái chỗ đặt đít của thằng Triết thước mốt lau nhau/láu táu vang danh bốn cõi về vụ phân hóa nhà nước Obama và chia ca thức ngủ với Cuba. Rõ là nó ngu từ Vàm cỏ đông qua Vàm cỏ tây, rồi ngu tới Kampong Rou luôn thể! Thức mà cầu-được-ước-thấy/nhất-dạ-đế-vương/trên-giường-dưới-thảm… thì còn có tình có lý, chứ thức với thằng cu ba ôm cu con (chân chính) như nó thì thức làm chó gì cho sắp nhỏ nó cười ruồi?

Vậy đó, cái ngữ như vậy thì mong gì là trò với chẳng trống? Cho nên, đụng tới vụ điều hành là cả nước sẽ thấy ngay thằng nào trên bờ/đứa nào dưới ruộng.

Nói thiệt, đếch phải khí khách hay khoe mẽ cái chó gì, chứ cả lũ như vầy thì làm sao chờ đợi được đứa nào đủ trình để đứng ra chủ trì một Hội nghị trực tuyến nhằm triển khai nghị quyết của chính phủ về những giải pháp chủ yếu tập trung kềm chế lạm phát, ổn định kinh tế vĩ mô, bảo đảm an sinh xã hội?

Nội nhiêu đó thôi cũng đủ thấy tầm cỡ của 3 điều dứt khoát về thắt chặt tiền tệ và chi tiêu, mà, chẳng cần thằng Hùng “bầu-không-kịp” bày vẽ, tăm tiếng của thủ tướng cái chánh phủ này đã vang dội tới đâu, trong cái tình hình ngàn cân treo sợi tóc của lượng dự trữ ngoại tệ chỉ còn tương đương với 5 tuần nhập khẩu hiện nay?

Dẹp thằng Doanh qua một bên đi. Giờ mà nói tới ngài TT Dũng là phải nhớ ngay cái dứt khoát không thả nổi tỷ giádứt khoát chấm dứt tình trạng đô-la hóa thị trường. Úi chà, cái câu kết (dứt khoát thứ ba) của hội nghị trực tuyến đó mới hùng hồn/thuyết phục/xách động và thắm thiết he he …đếch chịu được: “Chúng ta hoàn toàn có thể làm được việc này và trên thực tế năm 2008 là năm cực kỳ khó khăn song chúng ta đã làm được việc này. Dứt khoát các Tập đoàn kinh tế, các Tổng công ty nhà nước phải bán tất cả các ngoại tệ có được cho ngân hàng nhà nước, không găm ngoại tệ gây khó khăn cho đất nước”. Chỉ cần một cái chú thích nhỏ đính kèm là các Tập đoàn kinh tế khủng vừa nói đó không bao gồm Vinashin, nhá! Còn nếu muốn xôm tụ hơn nữa thì đóng khung thêm một câu phân tích cặn kẽ đầy tính danh ngôn khác là: ”Nếu không điều chỉnh (giá xăng/điện/nước) thì nền kinh tế (nó) méo mó quá”!

Mà, nói nào ngay, cũng chẳng thể trách lũ này, nó không ngu vậy thì làm sao cậu Ba còn được ngồi đây? Cái cơ chế này nó vậy thì người ngợm nó vậy, không mong khác được, cũng chẳng đòi hơn được. Thằng nào cũng lấy quỹ sắm iPhone/iPad 3 gờ, thậm chí cả 4 gờ, song, chỉ để lấy le với bồ nhí thôi chứ mấy đời mà bọn nó chịu khó lướt mạng đọc tin, mở mang đầu óc.

Nói không phải thách, chứ đố thằng nào giờ này hay tin thằng bộ trưởng ngoại giao Albert cái mốc xì gì đó của Phi-líp-pin đã qua tận Ly-bi, dẫn đầu đoàn công-voa 55 chiếc xe buýt sơ tán công dân Phi xuyên qua 20 nút chận để ra khỏi thủ đô Tripoli?

Rồi ngó lại mình coi, chừng đó thằng trong cả trăm cơ quan “chức trách” mà có đứa nào nghĩ gì về chuyện bảo vệ hàng vạn công nhân hợp tác xuất khẩu của ta đang lao động bên đó, nói cóc chi chuyện nghĩ tới giải pháp sơ với chẳng tán?

Mẹ nó. Ngu thiệt. Chỉ nội cái chuyện gửi thư khều quẹt nhờ vả Tổ chức Di trú Quốc tế IOM “giúp đỡ/tài trợ” phí vận chuyển công nhân Việt ra khỏi thủ đô của Ly-Bi thôi, nghĩa là vừa có tiếng rung rinh/vừa có tiền rủng rỉnh, mà cũng đếch thấy thằng nào sáng tạo nghĩ ra để đề xuất kiến nghị, cứ ngửa cổ hả họng đợi trên chỉ đạo, nhắc xuống thôi. Tới chừng triển khai mới bắt đầu tính toán coi mỗi công nhân về nước thì được hỗ trợ bao nhiêu tiền chùa cho cân bằng với “phí hành chánh” (vô hình) suốt dọc đường dây! Tổ cha nó! Thằng Phạm Quang Nghị có cái danh ngôn để đời là “nhân dân dạo này ỷ lại vào nhà nước quá mức”. Thiệt ra cả cái chánh phủ này cũng có khác chỗ nào đâu?

Mụ nội lũ này! Đã biểu là hẹn với đám đối tác Hàn Quốc ở sân gôn Vân Trì cho gần, vậy mà cũng để cho nó kì kèo nài nỉ ra tuốt Vân Sơn xa lắc này. Ở đây bít-tết đã bết vì không dám xài thịt bò nhập, lại còn thêm cái kém dưới mức chịu đựng nữa là không có vang Georges de Latour của Beaulieu Vineyard. Nó qua đây thì cứ đặt phở tái sống thịt bò Kobe đãi nó, bằng không cũng là lúc-lắc-bơ-muối-hột, chứ mắc mớ gì phải nhá cái thứ cơm trộn dolsot bibimbap với rượu đế Soju quốc hồn quốc túy cóc khô gì đó của nó? Mà nè, đổi chỗ như vầy thì có kịp di dời cái menu “chân dài giữa trưa” qua đây không? Vậy sao? Qua được nhưng nó không “mặn” à? Thiệt là ngu và hèn hết biết cái lũ này! Thôi để đó tao! Bảo thằng nào đó pha cho tao một tách hồng sâm coi, bữa nay đi gấp quá quên mẹ nó chuyện mang theo viên thuốc thần màu xanh. Có đóng vai thằng Tiger Wood đào hoa ngay trên cái sân gôn hữu tình này thì cũng đã chết thằng tây nào đâu mà lo?

Sao, …Vụ gì nữa đó? Trời đất! Còn chỗ nào cho tụi bây ngu thêm nữa không chớ? Bắt thì cũng được đi, nhưng mà nó có sư đoàn/biệt đội/xe tăng/đại pháo nào trong tay đâu, sao lại phong thánh cho nó bằng bản tin cực ngu về cái lý do bá láp là bởi nó “có chỉ dấu hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân” này nọ? Mà lại ngay vào lúc VN đang nỗ lực đăng ký ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền của Liên Hợp Quốc nhiệm kỳ 2013-2016? Hôm trước tao đã bảo thằng Anh với thằng Rứa cấp tốc giáo dục lại 2 bộ phận “mặt tiền” của chánh phủ là báo chí với công an, là chỗ nhân dân ngó ra người ta ngó vào, mà suốt tuần cứ lo hẹn hò với cá độ, có thằng đách nào chịu nghe đâu?

Thử hỏi, hè nhau rần rần cầm đèn chạy trước xe lửa, rằng “Chính phủ và bộ GTVT đã giao cho Tổng Cty đường sắt VN tiếp nhận hỗ trợ từ JICA để lập dự án đầu tư xây dựng 2 đoạn đường sắt cao tốc”… Hay chuyện diễu dở thằng Huỳnh Đảm “xin thôi chức”… Rồi, cùng một chuyện ghìm cương lạm phát mà để cho thằng Vũ Viết Ngoạn nói thế này, thằng Bùi Kiến Thành nói thế kia, thằng Cao Sĩ Kiêm nói thế nọ, tới thằng Nguyễn Văn Giàu nói thế khác, chẳng đâu vô đâu ráo… Đã vậy, còn đăng nguyên xi lời tuyên bố của thằng Phan Bá, rằng “Vẫn chưa có vụ nào xử lý được người đứng đầu từng để xảy ra tham nhũng”, rồi lại đi nguyên con bản tin thằng Đào Trực Thực tự tử, cũng ở cái VP Ủy ban Kiểm tra TW cùng chỗ với thằng Phan Bá đó… như vậy là khôn hay ngu??? Là khôn hay ngu chứ??? Có thằng đách nào chịu khó nghĩ cách khóa ngay đường truyền internet và điện thoại của bọn truyền thông nước ngoài không? Có thằng đách nào chịu khó ngồi xuống vạch ra phương án đối phó với bọn Trâm Oanh/Huân Nguyễn đòi về đây để ra tòa làm chứng không?

Thử hỏi thêm một vụ khác, dập cửa xe cho què cẳng thằng tham tán chính ủy Marchant của Mỹ ở Huế như vậy là lợi hay hại??? Là lợi hay hại chứ??? Có đứa nào biết rằng làm vậy chỉ tổ gây phiền thêm cho em Phương Nga mất công pạc-xơ-cờ/thanh minh thanh nga bốn phương tám hướng không? Đã bảo đừng có chọc mụ phù thủy Hillary đầy dẫy âm binh chất xanh lẫn chất xám (xém làm tổng thống Mỹ) đó mà đách thằng nào chịu nghe! Tới bác Hồ (Cẩm Đào) qua Mỹ mà còn phải ngậm tăm như Quách Tĩnh xuống nước đó không thấy sao? Giờ thì bây đã mở con mắt ra mà dòm mà thấy chưa? Chỉ cần một mình cái thằng cóc cắn Michael Orona cái mả mẹ gì đó của sứ quán Mỹ thỏng tay qua Bộ ngoại giao của ta là bên công an phải mở cửa khám Phan Đăng Lưu ra thôi. Tức là tới phiên thằng Mỹ bảo sao phải nghe vậy đó, biết không? Kêu thằng Nguyễn Quốc Cường ở Đi-Xi với thằng Vũ Dũng ở Houston coi đó mà học xách dép cho nó! Lo chuẩn bị để đối đáp với lời đe ASEAN của thằng Từ Vận Hồng ở Bắc Kinh về kế hoạch 7 bước chống Mỹ của nó đi là vừa!

Mẹ nó! Thế giới nó đang mùa bội thu hoa lài hoa sói rần rần. Thằng Michael Elliot, trong bài Học Cách Yêu Cách Mạng đang trên báo TIME mới nhứt, viết rằng: Chống tham nhũng “là một động lực đặc biệt rõ rệt cho thay đổi ở Li-Bi”. Riêng ở đây thì vòng ngoài là Facebook với Twitter râm ran rậm rật, còn vòng trong là một lũ chuyên gia rắc lông ngỗng loi nhoi lúc nhúc như công an giả dạng lưu manh ngoài chợ, vậy mà không lo gia cố tường lửa, phong tỏa đám Dân Làm Báo, hay lên phương án phòng thủ sân tòa ngày xử tay luật gia họ Cù… cứ ở đó mầy mò ba cái vụ cung ứng điện mùa khô, 4 năm học tập theo gương đạo đức, hay ở đó mà đánh giá Chiến lược Phát triển Thanh niên 2003-2010! Coi chừng cái đám thanh niên nó tự phát triển và lũ lượt cắm hoa trên đầu súng máy trong mùa hè này thì có nước ngậm miệng kêu thầm “Lài ơi!” đó nha!

Bực cái mình quá đi! Đứa nào đó, điện về kêu thằng chánh văn phòng chuẩn bị gấp cho cậu Ba một chuyến công du thư giản ở Bắc Kinh, ngay khi QH chính thức hóa chức vụ TT nhiệm kỳ tới. Nhớ là lần này tháp tùng phái đoàn có cả anh Tư Kiên, để thủ tướng đền ơn vị ân nhân từng cứu mạng thủ tướng giữa mênh mông tràm đước bằng cái cối giã gạo gỗ mù u hồi ở bưng cuối năm 1969, nha! Sau chuyến trình diện đoản-dạ-trường-tình ở Tử cấm thành đó rồi mới sang Mỹ gặp Obama và em Phương Nga. Trên đường về sẽ tạt qua thăm đại tướng.

Còn vụ Hồ Đức Việt để tin nhắn hồi nãy thì biểu nó chuẩn bị tối nay tao sẽ ghé nhà nó có việc, không bàn qua phôn được. Nói nó triệu tập sẵn cả đám thằng Hội (Bitexco), Trầm Bê (nhà băng Phương Nam), Tiền (nhà băng An Bình), Bắc Hà (nhà băng Đầu Tư), Kiên (nhà băng Á Châu), Mười Rua (nhà băng Sài Gòn) Hùng (Lilama), Ngọc Minh (Tổng Cty Hàng Không VN), Don Lâm (Vinacapital), Hùng (Savico), Gia Bình (FPT)… con Lâm (Cty Hoa Lâm), con Hiền (Cty Bình An Cần Thơ), con Nga (Cty Vinh Hạnh/Vincom)… rằng cậu Ba sẽ có lời căn dặn về các chuyện tiền xung/hậu sự hoa lài. Nghe rõ chưa?

Alô! Hùng đó hả? Nghĩ tiếp về cái vụ bàn riêng với nhau hôm trước đi. Thời buổi cập rập lắm rồi đó. Phải liệu chừng đoán gió để lựa chiều là vừa đó nha Hùng. Trước mắt là không cần giữ đách gì ráo, kể cả cái lá cờ. Đừng đợi tới lúc bầu quốc hội, có khi nhảy không kịp đó. Coi mòi tụi nó chọn mục tiêu “chiếu tướng” bằng cái câu hỏi thắt họng “Độc tài một thằng hay độc tài cả lũ?” rồi đó nha. Phải xoay nhanh mới đẻ kịp cái thằng En-sin nội hóa đó! Chiều mai ghé nhậu tay đôi được không? Vậy đi nha!

01/03/2011

Blogger Đinh Tấn Lực

Một Ngày Trong Đời Của O.D. – Kỳ 1


Оди́н день Одиозных навоза

(Một Ngày Trong Đời Của O.D.) – Kỳ 1

. Đinh Tấn Lực

Hôm nay lạnh, mặt trời dậy trễ.

Tối qua, Dũng cưa đứt 2 cây cổ thụ với Tư Thắng cùng đám đệ tử của nó (thằng Liêm, thằng Chính, thằng Chi…), giờ vẫn còn ngất ngây/ngầy ngật. Đúng là dân đại gia đột phát, tửu lượng thằng Thắng giờ lên tới mức không ngờ! Lại còn chịu khó kêu lính đọc tin cho nghe nữa chứ! Khoái ở chỗ nó cứ thuận tay rót, ngửa cổ ực, mỗi lần lặp lại một đoạn đắc ý của thằng cha Nguyên gì đó, quên mẹ nó rồi, trong bài Ai Tài Ai Giỏi cái chi đó… Chỉ đáng nhớ, và nghe mát ruột nhứt là khúc: “Hiện nay ông thủ tướng Dũng được cho là người có thực quyền và thực lực còn hơn cả tổng bí thư đảng”.

Tay này …được! Dù thuộc hàng lắm điều nhiều chuyện. Dưng, nghĩ cho cùng, nói ra làm đách gì? Tưởng bì với ai, chứ so với thằng Lú đó thì hồ hởi mẹ gì? Nhiều đứa cứ ngỡ phải có nó cầm cương/cầm chịch, chí ít là cho tới kỳ đại hội XII. Thiệt ra, nó chỉ được cái nước tròn như bi, lì như cú, lú như heo, xéo như cuốc lủi, mới lăn được vào chỗ thiếu chó thế mèo, chứ bằng không thì cái ngữ đó chỉ đáng cầm cương …giữ ngựa! Cỡ nó thì …bật mã ôn là hết nước, chỉ có tiếng đếch có miếng, chứ sức bao nả mà đòi qua mặt tể tướng? Chỉ cần một chiêu PR của đại Công ty RES-Resource-Ecology-Servies GmbH bên Đức, rồi VNexpress xoay vòng đăng lại, thì ông nội nó cũng không chạy theo kịp được “Nhân vật của năm 2010” và “TT xuất sắc nhất của châu Á năm 2010”. Cứ hỏi nó đi: Vừa rồi ai bày cho nó cái chước gửi đại biểu mở đường qua trình diện thiên triều, rồi ai bày thêm cho vụ bắn tiếng là sẽ ghé Vạn Tượng trước khi qua Trung Nam Hải, để né bớt lời thị phi cúc cung vạn tuế?

Tổ bà nó, mắc chứng gì mà cái vòi sen Pfister Dream mạ vàng này bữa nay không vặn qua chế độ tẩm quất được hè? Con Tám đâu? Chuẩn bị cái bồn whirpool cho cậu Ba coi! Sẵn hâm mấy cái khăn cho ấm lên cái! Bưng tách espresso với cái iPad-3-gờ vô luôn nha! Phải nằm thẳng cẳng ra cho nước vổ tứ bề họa may mới giã được 2 thằng Johnnie Walker Blue Label King George Fifth hồi tối.

Trời trời! Cái gì vầy nè? Bây đâu? Bấm điện thằng Triều đầu bạc cho tao cái! Phải hỏi nó cho ra lẽ cớ sao cứ để bọn Dân Báo này nó ngoáy nhức xương buốt óc tối ngày vậy? Hôm trước có đứa trương cha nó cái vụ 150 triệu đô BôXít lên trang mạng của trường Cao học Kinh tế Mở cái mả mẹ gì đó. Bữa nay lại có đứa còn xách mé gọi tao là Bạo, rồi tả rằng: “Bạo tính độc đoán. Thường coi khinh kẻ sĩ, ỷ sức mình khi quyết việc trọng đại. Quyền trong tay kẻ ấy khác nào vào tay kẻ chơi bạc. Sợ thua nhiều hơn thắng”. Kể ra nó nói cũng có chỗ đúng, nhưng mà nghĩ lại cứ thấy… nó vờ vịt ngây ngô ngờ nghệch sao sao đó! Thử hỏi kẻ sĩ là cái cóc khô gì, một khi hiến pháp đã ghi rõ ai là vua tập thể, và con đường nào cả nước buộc phải đi? Còn ỷ sức cái mẹ gì, bởi, cứ coi lại đi, cái đám đại biểu quốc hội đó từ đâu mà ra? Đã gọi là từ đảng, thì mẹ nó, tao chưa bao giờ ngu lâu dốt bền tới mức vỗ ngực tự xưng là đảng, nhưng nói thiệt, tao phán ra mà không nghe là để nhăn răng cả lũ à?

Alô! Ai đó? …Vậy sao? …Thằng nào viết bài đó? Deepak Mishra hả? Nó dám nói “Nếu áp lực lạm phát không sớm được kềm chế, cuối cùng nó rót vào tiền lương, tiền công, và vào giá cả hàng hóa, ảnh hưởng tới sức cạnh tranh tổng thể của hàng xuất khẩu VN” à? Vậy thì phải kiếm cách tuột trần lột truồng ra là nó nói trật chỗ này/viết sai chỗ nọ, chứ bây chỉ biết ăn nhậu rồi gọi điện báo tin suông thôi sao? Phải làm cho nó biết thế nào là lễ độ, chứ đâu thể cái cóc gì, từ chỉ số VN-index xuống thấp kỷ lục, cho tới giá rau rác ngoài chợ tăng vọt… cũng đều bởi thủ tướng sất?

Mà này, sẵn đó nhắn thằng Hoàng Quốc Vượng, bảo cậu Ba kêu nó khép bớt cái mỏ nó lại, cứ bô bô “giá điện sẽ tăng trung bình 15,3% từ đầu tháng 3” như vậy khiến dân lo phát sốt là để ăn cám cả nút à? Điện ngay cho thằng Truyền hình Kinh tế Tài chánh FBNC luôn, bảo gỡ ngay lập tức mấy cái bài phân tích lơ ngơ lớ ngớ tiếp tay cho bọn thế lực thù địch, về vụ “Mặt hàng thiết yếu hiện nay đã tăng tứ 30 tới 40%… giá xăng dầu đang chờ lên, dự kiến đầu tháng 3, giá điện cũng tăng từ 18% tới 20%, giá nước cũng lên theo”. Tiện đó nhớ gửi SMS cho Hoàng Thạch Lan bên Cty chứng khoán MHB một thể, kêu nó liệu hồn, cứ linh tinh lang tang suốt, rằng “chính phủ bắt đầu theo đuổi chính sách tiền tệ thắt chặt” kiểu đó thì có ngày không còn chỗ húp cháo đó nghe!

Mả cha nó, mới đó, tắm xong chưa kịp lau thì đã gần 10 giờ rồi. Thằng Sáu! Điện qua kiểm ngay coi bên VP/CP có cuộc họp nào quan trọng bữa nay không? Hỏi thằng chánh văn phòng coi tự nó có lo liệu nổi không? Hỏi bên đó xử lý thằng Thanh Niên ra sao về cái bản tin chết tiệt “Cần thành lập đoàn điều tra vụ Vinashin” hồi cuối năm? Bảo bên VP/CP là nhớ là phải xử lý cho ra đầu ra đũa, nhất định không để cho bọn Dân Báo làm rùm vụ này nữa nha!

Alô! Ai đó? Vụ gì nữa đây? Thằng Giang Trung Kiên bên FPT nói sao? Trời trời! Nó dám bảo là “Các nhà đầu tư đang lo bàn cổ phiếu do bởi lo sợ lạm phát tăng tốc rồi sẽ dẫn đến bất ổn vĩ mô” hả? Hỏi coi nó có biết ăn cây nào rào cây đó không? Hay đợi tao cho nó ôm cây cột? Nó ngôn kiểu đó thì bảo sao bọn Dân Báo chẳng thể thanh thản thảnh thơi? Cái gì? Thằng Trung tâm Nghiên Cứu Dự báo lại bắn tin cho thằng BBC về chuyện “găm hàng” ở nhiều cây xăng Petrolimex à? Tổ bà nó! Cứ vầy thì biểu sao chính phủ đừng loạn? Ai mượn nó ăn cơm hớt rằng “Năm trước mới chỉ tăng giá hàng tiêu dùng nhưng năm nay tăng giá cơ bản”? Hay là “VN có nguy cơ gặp những vòng xoáy tăng giá mới”? Bảo với Nguyễn Đức Thành là cậu Ba “bực mình” nó lắm đó nha!

Alô! Rứa đó hả? Kêu thằng Huynh nói năng chừng mực lại chút coi! Bảo nó là ở vị trí Trưởng ban Tuyên giáo TW mà phát ngôn theo kiểu xách dép cho thằng nhóc tì chàng hảng hàng hai Nguyễn Chí Vịnh như vậy thì có nước bốc cám mà ăn cả nhà đó! À, còn cái vụ tự thiêu ở Đà Nẵng êm chưa? Gì chứ? Nói lại coi, mất sóng đột xuất nghe đếch được! Cái gì? Cái chiêu “tai nạn” và cả chiêu “tâm thần” đều không ăn hả? Vậy thì liệu mà chỉ đạo cho bọn nó cách khác ngay đi! Mùa này ba cái vụ tự thiêu đó nhạy cảm cực kỳ, từ Trung Đông qua tới Bắc Phi lận, đừng để nó thành chuyện quốc gia đại sự! Okay? Quên nữa! Bọn Bắc Triều Tiên nó sáng tạo quá cỡ. Khẩu hiệu thời đại của nó cực hay: “Mặt trời của thế kỷ 21 là tướng quân Kim Nhật Thành”. Rồi lại còn bản hợp xướng hoành tráng “Toàn thế giới khâm phục chúng ta” nữa. VN mình chịu thua bọn nó à? Tụi bây chịu để cho mấy thằng đói nhăn răng đó nó làm đỉnh cao chói lọi à?

Không! Không cần ăn sáng trễ giờ này đâu. Trưa nay đã có người mời rồi. Má mày có cần mua sắm gì thì kêu bọn thương xá nó mang tới nhà, mùa này mà cứ lượn lờ ngoài phố hay tình tang vô đền đặng lên đồng nhập cốt là có ngày mang họa đó, không thấy thiên hạ đang chống khủng bố triệt để đó sao? Muốn coi bói cũng vậy, kêu mấy thằng mù đó về đây nó rờ mu xủ quẻ cho, khỏi có đi đâu ráo! Mà nè, nhớ dặn con Phượng kín kẽ một chút, đừng có chuyện gì cũng tâu với thằng chồng nó hết thì có ngày bán nhà cho bọn RFA đó. Thằng Nghị cũng vậy nữa, không phải thấy được vô dự khuyết rồi thì tối ngày cứ đờn địch, gái gú với xe đua. Biểu nó coi thời sự Tuya-ni-di, Ai Cập với Li-bi đó mà liệu hồn. Đừng để thiên hạ săm soi là tao đang theo gương Gaddafi với Kim Chính Nhật lót đường cho nó đó nha!

Mịa. Sao dạo này con mụ cứ phốp pháp/đẩy đà ra, lại còn thêm thói giả cầy ỏng ẹo hồi xuân nữa. Bắt mệt! Bắt nhớ mấy chuyến công du xứ lạ. Dưng đếch hiểu được do đâu mà bọn Tử cấm thành nó tuyển được cái đám Điêu Thuyền Đắc Kỷ ngoại giao trên cả tuyệt vời đó? Hồi trước có lần nhậu sương sương xỉn xỉn, nghe thằng nào đó, quên mẹ nó rồi, bảo rằng tiếng Trung khó học, đã lắm nét dọc ngang lại còn tròng chéo lên nhau ráp thành từng bộ, như xếp củi, nghe đâu có cả mấy ngàn bộ, mà trong số đó, đã nhất là …bộ giò!

Hồi đó nghe vậy là khoái, cười, tới chừng qua tàu mới biết quả là mấy bộ giò tàu …đã thiệt. Nhứt là mấy ả lễ tân chân dài móng đỏ mới tắm xong, mặc xường xám lụa ngà bó da, mở nhạc du dương tại phòng riêng, bưng khay tiến rượu trong tư thế …”chuối nè cưởng/mỡ nè mèo/xôi gấc nè ăn mày”! Có lỡ bị trời trồng đi nữa thì cũng đố cha thằng nào đứng yên đó mà nhìn từ cổ nó trở lên. Có khi ngó cái mặt nó còn làm giảm cả cái đẹp tổng thể nữa hổng chừng! Bọn Tàu nó kêu vụ này là Bất-khả-từ! Tiếng Ba La Tư viết là Непреодолимый. Còn tra qua tiếng Mỹ thì nó dịch ra là Irresistible! Vậy là đám công du qua đây, từ thuở bác cháu ta cầm gươm ra khỏi nước, thằng nào cũng được “lọt” ải này là cầm chắc, tội gì riêng mình phải nhịn?

Chỉ bực cái sáng hôm sau, vừa mới chạm mặt, thằng quan ngoại giao tàu đã nháy mắt hỏi: “Tối qua ngài thấy hài lòng chứ”? Mịa nó, đếch hỏi ngủ ngon không, lại hỏi hài lòng không, mới đểu. Đành pha trò “Tố chè! Hảo! Hảo! He! He!”. Thì nó liền đế thêm một câu choáng váng: “Hẳn thế! Không thấy đoạn nào mà ngài không tỏ ra là một diễn viên cự phách!”. Chết mẹ rồi! Vậy là bọn nó đã quay cảnh để đời rồi! Mới biết bùa chú sinh tử phù trấn yểm của bọn nó ngày nay xài cả phương tiện kỹ thuật số. Lên mức cao cấp HD hay Blueray nữa không chừng! Mà nghĩ cho cùng, tình hình cũng chỉ “hột-kê-huề” là hết nước: Mình bịt miệng xẫm cả đêm thì nó bịt miệng mình lại cả đời, dĩ hòa di quý đó thôi! Chính trị mà!

Cái này là bước một của nó, kêu bằng “lưỡng lợi”, mà em Phương Nga vẫn hay nũng nịu uốn lưỡi thành cái “Win-Win” cóc khô chi chi đó. Bước kế thế nào nó cũng chìa đôi ba mớ hảo ước gì đó ra cho ký. Trước sau gì thì cũng phải gật đầu thôi! Vấn đề là làm sao vừa gật đầu vừa đầy túi nữa, mới khó. Bụng dạ ta đã quyết rồi: Hễ dưới trăm triệu là sẽ ra cái điều …”em yêu đất nước em!” để mặc cả. Vấn đề lớn hơn nữa là phải rán nhớ mấy tuyệt chiêu của đám lễ tân Bao Tự/Chiêu Quân hồi tối, để về bày lại cho em Phương Nga. Đúng là đi một ngày đàng học một sàng khôn. Hình như trong tiếng tàu chữ sàng này còn có nghĩa là giường nữa thì phải. Về dạy lại em được nửa giường thôi cũng là quá đã rồi! He! He!

(còn tiếp)

24/02/2011

Blogger Đinh Tấn Lực

Mật Gấu


mật gấu

. Đinh Tấn Lực

Mọi thứ hiện ra đẹp như trong mộng. Nắng chan hòa. Gió hiu hiu. Sông nước hữu tình. Mai đào hớn hở. Băng rôn khẩu hiệu đung đưa. Loa phóng thanh rộn rã. Đảng thay “thằng” Trời, mang mùa Xuân tới…

Không vui sao được? 80 năm đời dân có đảng, có cả ánh sáng ngọn hải đăng tư tưởng chiếu rọi sáng ngời từ Mát-xcơ-va. 35 mùa Xuân thống nhất, với Huế-Sài Gòn-Hà Nội thẳng băng một mạch đường ray đơn, đậm đà nét quý phái cổ điển. Đã vậy, đảng còn cất công mang tới biết bao nhiêu đổi mới diệu kỳ. Sửa sai cải cách ruộng đất. Ngăn chận nạn diệt chủng trên nước bạn Kampuchia. Dẹp bỏ hệ thống tem phiếu. Cho vào bảo tàng mớ công điểm hợp tác xã. Niêm phong chính sách ngăn sông cấm chợ. Khóa sổ chiến dịch bán bãi vượt biên. Chính thức công nhận và vinh danh khoán 10. Cởi trói văn nghệ sĩ suốt 2 năm trường. Giải tỏa cấm vận. Sửa sai chính sách mạt sát Việt kiều. Tạm ngưng hệ thống lao cải vô thời hạn dành riêng cho sĩ quan chế độ cũ. Sửa sai hiến pháp. Nối lại quan hệ hữu nghị với TQ. Điều chỉnh vị trí cột mốc biên giới và tiếp thu 16 chữ vàng. Thực hiện và phát huy triệt để chiến lược Giải phóng Mặt bằng toàn quốc. Quy hoạch hàng trăm sân gôn, hàng ngàn rì-sọt. Khai trương thị trường chứng khoán đậm đà bản sắc VN. In tiền polymer. Xây mới xa lộ Đông-Tây. Nối VN vào mạng thương mại quốc tế WTO. Tổ chức mỹ mãn Hội nghị ACEM. Liên tục đẩy mạnh tiến độ các dự án của ODA. Cấp bằng cho hàng vạn tiến sĩ. Siêu sao và người mẫu chân dài chen nhau như ba khía mùa mưa ở Đầm Dơi/Cái Nước/Năm Căn. Kết nạp thêm hàng chục vạn đảng viên. Cấp thẻ nhà báo cho hàng vạn ký giả. Hoàn thiện sự vận hành của Quốc hội và cả Mặt trận Tổ quốc. Tổ chức thành công nhiều đại hội Hội nhà văn và (không đếm xuể) các cuộc thi hoa hậu, kể cả Hoa hậu Hoàn vũ. Mở cổng thông tin điện tử của chính phủ. Kêu gọi cứu trợ bão lụt hàng năm. Tái cơ cấu tập đoàn kinh tế Vinashin. Thành lập bộ phận an ninh mạng, với thành quả bước đầu đánh sập 300 trang và thu hoạch hàng ngàn mật khẩu email khác. Chia phiên thức ngủ canh gác nền hòa bình thế giới. Thống nhất 700 cơ quan ngôn luận dưới trướng duy nhất 1 tổng biên tập. Nâng cao chỉ số IQ cả nước (đủ để khởi công xây đường sắt cao tốc cho bà mẹ đi làm trẻ con đi học). Làm tốt vai trò Chủ tịch Hội đồng Bảo an LHQ. Vận động hạm đội Ngư Chính cứu bão ngư dân Quảng Ngãi trôi dạt gần Hoàng Sa. Tưng bừng lễ hội ngàn năm thủ đô (rộng nhất thế giới) với bộ phim Đường Tới Thành Thăng Long tráng lệ không kém gì phim bộ của Hoàng Điếm, Triết Giang. Cho thuê rừng đầu nguồn. Tham quan hồ bùn đỏ Hung-ga-ry. Đẩy mạnh tiến độ khai thác bôxít Tây Nguyên. Thao dượt chống khủng bố. Triển khai có hiệu quả tinh thần thượng tôn luật pháp, đặc biệt đầy tính sáng tạo áp dụng ở các điều 79 và 88 giúp cho đất nước ổn định. Lắp tim cho tượng ngựa của Thánh Gióng…

Không vui sao được? Khi mà đất nước đã thay da đổi thịt. Chỉ số tăng trưởng giảm không nhiều. Lạm phát chưa quá 15%. Tỷ lệ thất nghiệp không đáng kể, nếu đừng kể dạng thất nghiệp chui. Nông dân hết đất canh tác lũ lượt di dời ra thành thị. Thôn nữ miền Tây xếp hàng cải biên thành cô dâu Đài Bắc/Hán Thành. Ngư dân thanh thản neo tàu lên bờ trồng rau vui thú điền viên. Tai nạn giao thông năm 2010 chỉ gia tăng trung bình 15% về số vụ và chỉ gây tử vong cho 11.449 người, gây thương tích cho 10.633 người. Riêng đoạn Hà Nội-Phủ Lý chỉ gia tăng 400% số vụ tai nạn trong năm 2010 so với 2009. Tỷ lệ giường bệnh đã đạt tới mức 14,8 trên 1000 dân, tức là cao hơn Kampuchia, mọi đồn đoán khác về cửa kép/giường đơn đều là tầm phào. Tổng cộng đã có 484.436 lớp học phổ thông trên toàn quốc. Cả nước hiện chỉ còn 1.7 triệu người mù chữ, riêng phạm vi thủ đô chỉ còn có mỗi 235.000 người không biết đọc/viết. Giáo viên kiêm nhiệm thêm nhiều nghề. Đặc thù có cả hiệu trưởng kiêm nghề tiến cử trẻ vị thành niên cho các quan đầu tỉnh thư giản/giải trí… Hay vị giáo sư tự đóng tiền đô để có tên trên sách của Viện tiểu sử Quốc tế ABI. Còn các loại quan chức khác thì vẫn an cư lạc nghiệp, và không một ai có trách nhiệm gì để phải chịu trách nhiệm, bởi nếu truy cứu thì sẽ bầu không kịp. Trong đó, lại có kẻ cố leo lên sân thượng, sang sảng tuyên bố giúp cho gần 90 triệu nhân dân rằng dứt khoát VN ta không cần đa nguyên đa đảng…

Thế là phải vui. Không vui không được. Như thể đi chợ phiên vào thời chưa có siêu thị mà gặp ngay đoàn khuyến mãi Sơn Đông võ tàu ở đầu nhà lồng chợ. Từ xa đã nghe rộn rã trống chiêng khua: “Con gấu trèo cao mà té không nặng là nhờ cái mật của nó…”. “Con người có bị tra khảo tới gãy xương sái khớp bầm gan dập mề bể bao tử… cũng không sao, là bởi Trật Đả Sơn Đông Tửu là loại rượu thuốc làm từ mật gấu…”. “Ông Hai bên đây mua, Cô Ba bên kia mua…”. Lắc cắc lùng tùng xà!

Tội nghiệp! Ít ai tìm hiểu coi đó là mật gấu thiệt hay không? Nếu quả thiệt thì hàm lượng là 1 túi mật pha bao nhiêu phuy rượu?… Có thể là vì phần đông không đủ sức tìm hiểu/nhận định/phân biệt chăng? Nên cứ thuận tai nghe lắc cắc lùng tùng xà và lác mắt coi các chiêu võ thuộc lòng lung linh như ảo thuật là đủ tin. Những kẻ không tin thì đã chẳng đứng lại coi, bởi không khéo còn bị đám đông đầu chợ hè nhau bỉu môi đấu tố…

Tội nghiệp! Ở bình diện cả nước, dân ta đã phải dùng thứ rượu mật gấu dởm nhập khẩu từ Mát-xcơ-va non một thế kỷ nay. Không xài không xong. Không xài là phản động. Trước đây không xài là có nhiều xác suất bị trùm bao bố nhận sông. Giờ đây không xài là coi chừng bao cao su xuất hiện giữa phòng ngủ bất kỳ lúc nào.

Lắm người dùng thử, đến già thấy cạch, chẳng muốn rớ tới nữa mà cũng không xong. Ngay cả vị Võ Trạng lừng danh cả quân sử thế giới, đến những ngày thoi thóp nằm viện sau tuổi thượng-đẳng-thọ, cũng bị chích mọt-phin, đổ sâm, thay áo, đeo huy chương… và bị lãnh đạo dựng dậy chụp ảnh lăng xăng. Hóa ra vầng hào quang Điện Biên kia cũng bị lãnh đạo khai thác như một thứ mật gấu rút định kỳ bằng ống kim tiêm, vào những lúc cần thiết, như trước đại yến Đại Biểu Toàn Quốc lắc cắc lùng tùng xà, chẳng hạn. Nghĩa là lai rai lấy mật nhiều lần mà con gấu vẫn còn đó.

Ảnh của vị Võ Trạng thì quả nặng ký, nên mới lắm kẻ đè ra ăn ké. Nhưng còn lời của vị Võ Trạng thì cứ hẫng như bông. Đã mấy phen ông khẩn thiết đề nghị, từ chuyện ngăn cản tiến trình di dời hội trường Ba Đình, cho tới ba lần khuyến cáo dừng việc khai thác bôxít Tây Nguyên. Tuyệt nhiên cứ như sấm trên đầu vịt.

Có lần, vị Võ Trạng này đã được con trai một đồng liêu khai quốc công thần — là một Tiến sĩ Luật khoa đại học Pháp — kiến nghị nhà nước ta phong hàm Nguyên Soái. Nhưng sự việc chưa thành, thì vị TS nọ đã bị nhà nước ta bắt giam, về tội ở cùng phòng với người khác phái, sau đó lại bỗng chốc biến thành tội tuyên truyền chống nhà nước (cùng đảng CSVN quang vinh muôn năm).

Ắt hẳn, có lúc, vị Võ Trạng cũng phải lăn tăn nghĩ suy về tấm thẻ đảng đã mấy mươi năm nằm yên trong túi. Giá trị của nó hiện giờ là gì, hay, còn gì, thậm chí, nếu so với cái đất nước thụt lùi này thì phải chăng đó là một giá trị số âm?

Dù gì, trên mặt nổi của các tay lãnh đạo lùng tùng xà chuyên ngành ăn ảnh ké kia, liệu có thể nào tấm thẻ đỏ ngời sáng hào quang giành độc lập này là một đánh đổi xứng tầm để lấy tờ chứng tại ngoại hầu tra cho chàng TS Luật can cường nọ không?

Liệu là một tuyên bố trả thẻ đỏ như thế có gây nên cơn sốc động lượng cho hàng triệu người chờ đợi một ngòi dẫn xuống đường tuyên đòi công lý chăng?

Thảng hoặc, có xác suất nào để một tuyên bố hoàn trả tấm thẻ đỏ ấy biến thành một khiên chắn để Quân đội Nhân dân quyết chí giữ nguyên tính từ Nhân Dân trong tên gọi mà đứng ở thế trung dung là bảo vệ nhân dân (và bảo vệ cả cách xuống đường bày tỏ khát vọng của nhân dân), như lẽ ra phải thế?

Xem ra cũng chẳng dễ dàng gì, nếu không phải là một quyết tâm sinh tử đậm tính lịch sử (lần thứ hai của một đời người), trong hoàn cảnh của vị Võ Trạng phải thở bằng ống dẫn dưỡng khí, mắt nhắm nghiền mà vẫn ứa lệ đẫm gối.

Dù đã pha rượu, mật gấu vẫn còn vị đắng.

Xem ra giấc mơ này cũng khó thể kéo dài, bởi trời đã hừng sáng từ góc Bắc Phi.

Văng vẳng đâu đây là lời tường thuật của phóng viên CNN, và tiếng reo hò của nhân dân Ai Cập.

Mọi thứ hiện ra vẫn đẹp như trong mộng… Đảng vẫn đang bận rộn thay “thằng” Trời, mang mùa Xuân tới…

13-02-2011

Blogger Đinh Tấn Lực

(ảnh minh họa trích từ DânLàmBáo)