Đi Thì Cũng Dở, Ở Không Xong















Đi Thì Cũng Dở, Ở Không Xong

. Đinh Tấn Lực

Tháng Sáu. Hà Nội hiện đang vào mùa rét.

Chính xác theo Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn BCT thì riêng khu Ba Đình mấy ngày qua đã trở rét đậm/rét hại.

Chứ toàn bộ Hà Nội và Sài Gòn thì cứ hừng hực như than bùng lửa ngọn.

Nếu không tận mắt thấy đám đông tuần hành và tận tai nghe âm thanh cuồng nộ từ sáng ngày 5 tháng 6, người ta vẫn có thể hình dung ra khung cảnh biểu hiện ý kiến của quần chúng thông qua Youtube.

Số đông, theo TS Gene Sharp, là yếu tố quan trọng đầu tiên và sau cùng của đấu tranh bất bạo động. Số đông ở đây, lần này đông gấp nhiều lần vụ phản đối Tam Sa mấy năm trước. Số đông mời gọi nhau trên mạng, nhưng không phải chỉ thanh niên sinh viên. Số đông ở cả hai đầu thủ đô chính trị và kinh tế của VN ta có mặt đủ cả nam phụ lão ấu. Số đông đã tự viết vẽ biểu ngữ, in áo… và tự tập họp từng toán như suối đổ vào sông, sông tràn ra biển.

Số đông đã vượt, và chỉ có số đông mới vượt qua được cái lệnh hài vãi cấm tụ tập trên 5 người.

Số đông đã chứng minh rằng không nhất thiết phải chờ đến khi có luật biểu tình mới được biểu thị ý chí hay ý kiến đồng tình với nhau.

Số đông đã dí chốt nhập cung chiếu tướng vào góc tiến thoái lưỡng nan.

Chứ không à?

Coi nào:

Hạm đội Ngư Chính của TQ đâm chìm tàu cá ngư dân ta/giữ tàu/cướp lưới/cướp cá/giam người đòi tiền chuộc/cấm đánh cá v.v… mà các vua tập thể của ta sò câm miệng hến.

Hạm đội Hải Giám của TQ vào sâu trong lãnh hải VN, cắt cáp điều nghiên địa chất của tàu Bình Minh 02, mà các vua tập thể vẫn nhất mực sò câm miệng hến.

Lý ra, các vua tập thể của ta cần noi gương đảo quốc Philippines mà cho máy bay ra hiện trường can thiệp, đuổi tàu giặc, bảo vệ dân ta; hoặc chí ít cũng gửi giấy mời hay lệnh triệu tập đại sứ TQ tới bộ Ngoại giao ta để “làm việc” cho ra nhẽ… Đằng này nhất định không.

Đến khi quần chúng nhân dân đồng tình rủ nhau xuống đường để lên tiếng phản đối TQ xâm lấn bằng thái độ bá quyền nước lớn, thì các vua tập thể của ta xanh mặt, chưa kịp nghe tiếng quở mắng từ thiên triều mẫu quốc, đã lật đật tung tin vuốt ve chính thức từ TTXVN, khẳng định đó là một số ít người tự phát tụ tập và đã được các cơ quan chức năng giải thích nên họ tự giải tán ra về.

*

Thử lạm bàn vài điểm phát:

Nhà nước không dám hó hé gì với giặc, lại ra lệnh cấm/dọa phạt sinh viên học sinh tham gia tuần hành từ nhiều hôm trước, thế thì chẳng phải là “Hòa khí với giặc – Hung khí với dân” đó sao?

Các tường thuật tại chỗ lẫn hình ảnh ghi nhận được đều cho thấy nhà nước ta tung quân ra hàng hàng lớp lớp công an (lãnh lương từ tiền thuế của dân) để bảo vệ đại sứ quán và tổng lãnh sự quán của TQ, trong lúc vẫn giam giữ (bằng án bỏ sẵn túi và án chồng án) những người biểu tình từ đận phản đối vụ Tam Sa… cũng chẳng phải là “Hào khí với giặc – Vũ khí với dân” đó sao?

Chủ quyền của một quốc gia không chỉ thuần là lãnh thổ/không phận/hải phận, mà còn là ý chí của dân tộc, danh dự của quốc gia, và tư thế của chính phủ. Dân biểu tình chống giặc mà tuyệt nhiên không dám viết chữ biểu tình trên bản tin, còn chính phủ thì cứ vâng vâng dạ dạ, chiêu đãi trọng thị, bắt tay giặc bằng cả hai tay v.v… thì chẳng hóa ra là thuộc hạng “hèn gay gắt” đó sao?

Trong bản tin lại còn mập mờ loan báo số người tụ tập ít ỏi, nhưng mục tiêu tục tập thì rất cao cả là “thể hiện lòng yêu nước, ý thức bảo vệ chủ quyền lãnh thổ Tổ quốc”… Nếu được người đọc rộng lượng mà coi đó như một lời nhắn gửi đến Bắc Kinh, thì đó là một lời nhắn cực kỳ đểu cáng: Dân Việt yêu nước chẳng bao nhiêu đâu, không có gì, không có gì cả, yên tâm đi!

Nếu coi đó là lời trần tình, thì đích thị là một kiểu đổ vấy: Dân làm vậy chứ BCT chúng tôi có muốn hay có dám đâu, chúng tôi vẫn một lòng một dạ trung thành (bằng cách chận/đuổi dân biểu tình) đấy chứ!

Còn nếu coi đó là một thông điệp gửi toàn dân, thì nó mang cả giá trị một lời thú tội với người Việt, rằng chỉ có nhân dân ta mới dám nói lên điều đó, và hãy đứng mũi chịu sào nói thay cho đám vua tập thể này vốn dĩ đã bị cấm vệ cùm mồm.

Sau cùng, ngược lại với lời khen trật tự, ôn hòa… thì đám đông 7000 người ở Sài Gòn và 3000 người ở Hà Nội vẫn được bản tin gọi là số ít, tức là có thể được coi như một lời chê bai, để lần sau nhân dân rủ nhau xuống đường đông đảo hơn nữa chăng?

*

Gì thì gì. Riêng từng người trong số đông xuống phố ngày 5 tháng 6, thì đúng y rằng đó là một ngày hả hê (và cả hả hơi nữa), bởi đã sống hết mức mình có thể sống, bởi đã nhìn ra rất thực chính mình, bởi đã thấy ra bó đũa, bởi cảm được cái gì nối liền một tập thể son sắt keo sơn.

Cái đó, một nữ cựu Ngoại trưởng Mỹ đã gọi tên là People Power – sức mạnh của đám đông.

Cái đó, trong tim đen của nhà nước này, là tình hình được mô tả bằng một câu thơ của nữ sĩ Hồ Xuân Hương: “Đi thì cũng dở, ở không xong”. Tức là tiến hay lùi gì cũng đều mất mát/tổn thất cả. Rét đậm/rét hại cả lũ chính là chỗ đó.

Cái đó, mỗi lần chiếu bí đối phương vào góc tiến thoái lưỡng nan, vẫn theo TS Gene Sharp, chính là một chiến thắng.

Blogger Đoan Trang bỗng dưng được một món quà hậu hỉ chứng thực cho bài nhận định tình hình Vỡ Trận.

Nhưng rõ ràng đây chỉ mới là khúc dạo đầu tuyệt vời của một kết thúc êm ái.

Và rõ ràng, từ vỡ trận tới vỡ nhiều thứ khác, chúng ta còn cần thêm nhiều bàn thắng đẹp nữa.

Cho tới khi đám vua tập thể này phải chui ống đồng về Trung Nam Hải.

6-6-2011 nhân kỷ niệm D-day, ngày đổ bộ lịch sử ở Normandy

Blogger Đinh Tấn Lực

*

Phụ lục nguyên văn bản tin của Đài Tiếng Nói Việt Nam (Cập nhật lúc : 8:41 PM, 05/06/2011):

Về việc một số người tụ tập gần ĐSQ Trung Quốc

Sáng 5/6, có một số ít người đã tự phát tụ tập, đi ngang qua Đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội và Tổng Lãnh sự quán Trung Quốc ở TP HCM để thể hiện tinh thần yêu nước, ý thức bảo vệ chủ quyền lãnh thổ Tổ quốc.

Ngày 5/6, một số phương tiện truyền thông ở ngoài nước loan tin về việc đã xảy ra “các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc” trước cửa Đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội và Tổng Lãnh sự quán Trung Quốc ở TP HCM.

Đó là thông tin sai sự thật.

Trên thực tế, sáng 5/6, có một số ít người đã tự phát tụ tập, đi ngang qua Đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội và Tổng Lãnh sự quán Trung Quốc ở TP HCM để thể hiện tinh thần yêu nước, ý thức bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của Tổ quốc, bày tỏ thái độ phản đối việc các tàu hải giám của Trung Quốc cản trở hoạt động, cắt cáp thăm dò của tàu Bình Minh 02 khi tàu này đang hoạt động trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam.

Những người này cho rằng, hành động của các tàu hải giám Trung Quốc đã vi phạm nghiêm trọng quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam đối với vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, vi phạm Công ước Luật biển năm 1982 của Liên Hợp Quốc, vi phạm Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) ký giữa Trung Quốc và các nước ASEAN.

Những người này tụ tập một cách trật tự, bày tỏ thái độ một cách ôn hòa, và sau khi được các đoàn thể, các cơ quan chức năng của Việt Nam giải thích, họ đã tự giải tán, ra về./.

Theo TTXVN

Đốt Nến Hai Đầu


Đốt Nến Hai Đầu

. Đinh Tấn Lực

Có lẽ sách Kỷ lục Thế giới Guinness phải cấp tốc vinh danh CHXHCN Việt Nam là quốc gia đầu tiên có một hội đoàn độc lập (không cần xin phép thành lập) mang tên là “Hội Những Người Chưa Bao Giờ Gặp Được Chú Công An Tốt Bụng”, với số lượng thành viên tăng khá nhanh và bao gồm đủ mọi thành phần quần chúng.

Mở ngoặc: Nếu bạn chơi Facebook, đang online, và muốn trở thành hội viên để chia xẻ kinh nghiệm về bất kỳ loại công an nào ở xứ ta, hãy thử bấm chuột vào ô Thích ngay bên dưới tiêu đề “Hội những người chưa bao giờ gặp được chú công an tốt bụng”, hoặc vào đây . Đóng ngoặc.

Facebook nói riêng và internet cùng dàn bloggers dân báo nói chung, quả là lợi hại khôn lường. Nó lột trần và phơi ra ánh sáng, dưới nhiều góc cạnh, không chỉ các thứ tội ác có hệ thống từ sân sau ra tới sân trước, mà còn nhân tiện bóc vỏ cả hệ thống bao che tội ác ở toàn cảnh bạch tuộc vươn vòi Mafia của đảng và nhà nước cầm quyền ở đây, bằng tốc độ điện chớp, và trong phạm vi phủ sóng toàn cầu.

Rõ là vào thời buổi a-còng này, đảng phải chật vật quá sức, với các loại “kẻ thù” chẳng những “bốn phương tám hướng”, mà còn “ba đầu sáu tay”, so với thời kinh tế mới/tù cải tạo/ngăn sông cấm chợ/cởi trói/xiết lại/bưng bít/màn sắt/màn tre… không lâu trước đây. Cho dù là mới đây đã có kẻ bày trò dán bùa trấn an tâm tư lãnh đạo bằng cách khai trương cửa hàng bán nước tại di tích lịch sử Tứ Phương Vô Sự trong Đại Nội Huế.

Cho nên, rõ là đảng cũng phải chật vật quá sức, trong việc điều động công an chìm nổi, để đối phó, một khi đã coi nhân dân là kẻ thù, và ngược lại cũng đã đẩy dân lành vào vị trí dân oan, cùng đường đến chỗ phải đối đầu với đảng như thể khó đội trời chung.

Bởi thế, không phải ngẫu nhiên mà dư luận thế giới xếp hạng chính phủ CHXHCNVN vào hàng police-state – công an trị.

Không còn chọn lựa nào khác, đảng và nhà nước này ngày càng lún vào vết xe đổ của nhiều bạo chúa trước đây: phải đốt nến hai đầu.

Một đầu là đối sách khủng bố đen theo phương thức của xã hội côn đồ: đánh đập tại chỗ/đàn áp/bắn thủng đùi/bắn thủng ruột/đập gãy cổ/đón lỏng/bắt nguội/ép xe lọt vực/bắt cóc/cướp quan tài/cô lập/xét lý lịch/bao vây kinh tế/thu hộ chiếu/đuổi nhà/giật sập nhà nguyện/ngăn chận lễ Phật Đản/diễn tập chống bạo loạn ngay tại nơi có ¼ triệu dân bị đói gay gắt/quăng chất thải trước cửa nhà dân/dàn dựng trò gây rối/câu lưu/khảo tra/quần chúng gậy gộc tự phát hành hung/tịch thu laptop, CPU, ổ cứng, máy ảnh, điện thoại di động/tạm giam/quản chế…

Khúc giữa là khủng bố xám, thay vì đối thoại/tranh luận/giải trình, thì tự biến mình thành hung thần báo chí/báo cáo phá sập 300 trang mạng trong đại hội nhà văn/tung CAM và thuê hắc-cơ đánh dDOS khắp nơi/ăn cắp mật khẩu email/xiển dương các vụ ám sát chính khách của chế độ cũ/tịch thu kỷ niệm chương giải thưởng quốc tế về Tự Do Xuất Bản/đóng cửa cùng lúc 485 đại lý internet và cắt đứt 615 số điện thoại đang làm dịch vụ internet riêng tại Hà Nội/kiếm cớ phong tỏa trang mạng thông tin khai sáng ChúngTa.com…

Còn đầu kia là khủng bố đỏ, thường xuyên báo cáo nạn nhân tự tử trong phòng điều tra/bịt miệng nhân chứng trước tòa/dựng án bằng bao cao su đã qua sử dụng/áp án thiếu thuế/tùy tiện gia hạn án tù/bỏ tù hay quản chế luật sư/đuổi luật sư ra khỏi phiên tòa…

Đã có biết bao luật sư/luật gia là nạn nhân bị bức hại (nhiều cách/nhiều nơi/nhiều lần) bởi nền luật pháp thô bạo dưới gót giày săng-đá đương đại, có thể tạm liệt kê: Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Lê Chí Quang, Bùi Kim Thành, Lê Quốc Quân, Nguyễn Thị Thùy Trang, Trần Quốc Hiền, Nguyễn Bắc Truyễn, Lê Công Định, Lê Trần Luật, Phan Thanh Hải, Tạ Phong Tần, Nguyễn Văn Quang, Đinh Thị An, Nguyễn Hồng Bách, Cù Huy Hà Vũ, Hồ Lê Như Quỳnh…

Vụ việc gần nhất là LS Hoàng Ðình Trọng và công chứng viên Nguyễn Quang Anh, bị chủ tịch xã huy động côn đồ du đãng tấn công trước khi bắt khẩn cấp, xét nhà khẩn cấp, tịch thu khẩn cấp máy móc vật dụng… về tội chuẩn bị đại diện cho dân oan khởi kiện chủ tịch huyện cướp đất.

Hiến pháp VN rách bươm bởi hình thái đối xử thô bạo/vi hiến/vi luật với công dân đang dựa vào luật pháp để yêu cầu giải quyết điều oan trái, kể cả công dân luật sư tiến hành việc kiện tụng theo đúng trình tự luật pháp.

Rồi ngay sau đó, báo chí quốc doanh đã đồng loạt lên dàn giật tít đánh hôi:

Bắt Trưởng VP Công chứng và Trưởng VP Luật sư vu khống

Bắt khẩn cấp các luật sư và công chứng viên vu khống

Bắt Trưởng VP Công chứng và Trưởng VP Luật sư vu khống

Luật sư bị bắt vì vu khống Bí thư huyện Từ Liêm

Hiến pháp VN rách bươm cấp hai, một khi tiến trình khiếu kiện đòi hỏi công bằng trở thành tội danh vu khống và bị khép án ngay trên bản tin báo chí, trước khi ra tòa.

Hiến pháp VN rách bươm cấp ba, với tình hình câm miệng dài lâu của Luật Sư Đoàn, kéo dài từ đợt đầu các luật sư bảo vệ quyền làm người bị bạo lực cách mạng bách hại cho tới lúc họ trả xong án tù oan nghiệt thì bị bắt lại hoặc người khác bị bắt vào thế chỗ.

Hiến pháp VN rách bươm cấp bốn, ngay từ điều bốn, bởi nhà nước đã công khai đứng dạng chân trên nó mà bao che tội ác có hệ thống cho quan chức, trước đây tới mức thứ trưởng và nay hạ thấp xuống tới cấp huyện là chạm ngưỡng, như một cách trực tiếp trả lời câu hỏi Du Đãng Cầm Quyền hay Cầm Quyền Du Đãng?

Hiến pháp VN rách bươm cấp năm, từ lúc quan chức các cấp đã lót tiền chạy chức, xong ra tay tham nhũng để thu vốn/vét lợi, tức là vun vén cho hệ thống quyền lực mafia này công khai/chính thức trở thành boong-ke che chắn cho các phi vụ bôi trơn/lại quả/biển thủ/làm thất thoát/thua lỗ/phá sản từ 3,6 triệu USD tới gần 5 tỷ USD.

Cả năm cấp xé toang hiến pháp này xảy ra ngay vào lúc thế giới chăm chú theo dõi vụ nhà nước CHXHCNVN huy động vũ lực khủng bố quy mô hàng vạn đồng bào ở vùng cao Mường Nhé, như thế giới đã từng chăm chú theo dõi các vụ khủng bố quy mô ở Libya, ở Syria… Đặc biệt là cũng ngay vào lúc nhà nước CHXHCNVN đăng ký xin một chân trong Ủy Hội Nhân Quyền LHQ.

*

Đại sứ Hoa Kỳ đầu tiên tại các nước ASEAN, ông David Lee Carden phát biểu tại Hội nghị Thượng đỉnh các chính phủ ASEAN được tổ chức tại thủ đô Jakarta của Indonesia trong hai ngày 7 và 8-5-2011, rằng: “Nhân quyền không chỉ là quyền phải có, mà nhân quyền thật cần thiết cho việc phát triển kinh tế. Những gì mà chúng ta ước vọng cho chính chúng ta, cho con cái chúng ta, cho quê hương chúng ta đều phải xoắn lấy vào nhau, và chẳng có cách nào khác là chúng ta hay nhân dân các quốc gia ASEAN phải hoàn tất các ngưỡng vọng kinh tế song song với sự quan tâm đến nhân quyền, quản trị quốc gia hoàn hảo và Pháp quyền”.

Còn ở bên ngoài khu vực, khi lên tiếng kêu gọi chính phủ Hoa Kỳ nên đưa tên nước Việt Nam trở lại danh sách Các Nước Cần Quan Tâm Ðặc Biệt (CPC), ông Leonard Leo thuộc Uỷ Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế Hoa Kỳ thú thực không hiểu được do đâu: “Việt Nam gọi Hoa Kỳ là người bạn mới và tốt nhất của Á Châu, nhưng họ vẫn tiếp tục chà đạp quyền tự do cá nhân của con người và luật pháp mà không hề bị trừng phạt”.

Phát biểu tại buổi lễ kỷ niệm lần thứ 17 Ngày Nhân quyền Việt Nam tại Quốc hội Hoa Kỳ hôm 11-5-2011, Dân biểu Frank Wolf, thành viên của nhóm các nhà lập pháp Mỹ quan tâm đến Việt Nam (Vietnamese Caucus) thẳng thắn nhận định: “Chính phủ Hà Nội tiếp tục trấn áp những tiếng nói không đồng chính kiến với nhà nước, đe dọa khủng bố các trí thức có quan điểm khác với nhà cầm quyền… Việt Nam kiểm soát và ngăn chận Internet, bắt giữ các bloggers, phân biệt đối xử với các cộng đồng người dân tộc theo đạo Tin Lành ở miền núi”.

*

Cho dù Việt Nam vẫn là một nước nghèo, hay Việt Nam cần 300 tỷ USD đầu tư trong 5 năm tới, và cho dù có cần đánh động lòng từ của ADB/ODA hay của thế giới để dễ ăn xin đi nữa, nhà nước nhân danh XHCN này cũng không nhất thiết phải tự bắn vào chân, bằng đại bác, theo kiểu ra sức huy động du đảng khủng bố luật sư như một hành động vỗ ngực “đảng là tao” của dàn quan chức hột tiêu cỡ lão tri huyện Từ Liêm Lê Xuân Trường nói trên.

Từ cổ chí kim, chớ hề có một bạo chúa nào có khả năng trường trị bằng cách đốt nến hai đầu, nhờ vào hệ thống ngự lâm/cấm vệ/công an/mật vụ mà nó từng nuôi dưỡng bằng đặc quyền/đặc lợi. Không một ai. Hãy nhớ lấy!

Và hãy đánh giá lại những nơi vẫn tưởng là các ống đồng ẩn náu an toàn sau này ở ngoài VN, cho cả tài sản lẫn tương lai cá nhân/dòng họ.

Đừng ngạc nhiên nếu mai này nuớc Việt Nam mới lại được Guinness vinh danh là quốc gia đầu tiên có một hội đoàn độc lập mang tên là Hội Những Người Chưa Bao Giờ Ngáng Chân Lãnh Đạo CSVN Trên Đường Bôn Tẩu.

25-05-2011, kỷ niệm tròn 21 năm “THỰC HIỆN CHỈ THỊ SỐ 60/CT-TW CỦA BỘ CHÍNH TRỊ VỀ NHIỆM VỤ BẢO VỆ AN NINH QUỐC GIA TRONG TÌNH HÌNH MỚI”.

Blogger Đinh Tấn Lực

Chuyện Sau Này Mới Kể


Chuyện Sau Này Mới Kể

. Đinh Tấn Lực

Ngày 1/5/2011, tức đã qua ngày hôm sau của lễ Quốc Tế Lao Động ở đây, TT Hoa Kỳ Barack Obama ngắn gọn thông báo trên truyền hình Mỹ là tay trùm khủng bố Osama bin Laden đã vĩnh viễn …nghỉ chơi. Các hãng thông tấn quốc tế bình luận tới tấp, vạch trần cả sự tốn kém bao nhiêu tỷ đô la và bao nhiêu nghìn sinh mệnh cho 2 cuộc chiến ở A Phú Hãn và Iraq.

Rõ là bọn Mỹ này chống khủng bố cực đoan quá mạng!

Non 10 năm trước đó… Nhân cơ hội Việt Nam và Cuba quên đổi gác canh chừng nền hòa bình thế giới, ngày 11/9/2001, hai tòa cao ốc thương mại ở New York đã bị chảy thép và tan thành đống gạch vụn, dưới sức nung của 2 quả bom xăng to đùng, khi mấy chiếc máy bay phản lực chở khách đâm sầm vào tựa hồ đám quân cảm tử ôm bom tự sát lao đầu vào mục tiêu. Sau khi ngắm cảnh tượng kinh hoàng lịch sử đó qua truyền hình, vào ngày 7/10/2011, ngài Bin Ladin chủ xị đã ôn tồn phán rằng: “Ở bên Mỹ, đầy tràn sự sợ hãi, khắp từ Bắc xuống Nam, khắp từ Tây qua Đông. Cảm ơn Thượng đế về điều đó”.

Thiệt tình! Đám quân cảm tử có lỡ leo lên máy bay đâm đầu đốt cháy cao ốc của bọn đế quốc Mỹ là bởi vì nó không còn chọn lựa nào khác cho anh hùng và “ngoạn mục” hơn, chứ nào phải vì bởi chúng cực đoan?

Ngược lại, chỉ dăm chiếc phi cơ hàng không dân dụng, cộng với hai tòa nhà tháp tài chánh, cùng một góc nhỏ của Lầu năm góc và chưa tới 4000 thường dân ngừng thở… thì có đáng gì so với một quốc gia giàu mạnh đứng đầu thế giới, mà cả nước Mỹ lại phản ứng hận thù/cực đoan đến mức tốn người tốn của làm vậy trong suốt 2 cuộc chiến dai dẳng, kể từ trận Tora Bora mở màn bằng loại bom nhiệt tới nay? Thậm chí, còn nhân đôi giải thưởng bắt sống Osama bin Laden lên mức 50 triệu USD (tức là tương đương với 50 giải Nobel Hòa Bình gộp lại)?

Lạ một điều là bọn truyền thông khắp nơi của bọn tây chỉ cắm đầu vô bàn chuyện công đạo, chẳng thấy ai bên đó nêu bật câu hỏi đậm tính triết lý của bậc trí giả đông phương rằng: Cực đoan (như bọn Mỹ) đến thế là lợi hay hại, lợi hay hại chứ???

Nghĩa là, vin theo nền tảng lý luận đạo đức kách mệnh chủ đạo cực kỳ ôn hòa của bộ chính trị nhà ta, thì cho dù cái thảm họa của nhân loại có ghê gớm đến mấy, cũng chẳng nên đột ngột chấm dứt nó bằng cái phương thức …cực đoan như thế!

Hầy, đại bộ phận người Việt hải ngoại (NVHN) mắc chứng cực đoan mãn tính, chính là bởi bị lây bệnh từ đấy chăng?

Lắm kẻ suy già đoán non là …ắt phải thế. Chứ không thì bộ chính trị/dàn tuyên huấn/hệ báo đài nhà ta ở đây đã chẳng phải tốn ròng 36 năm chỉ làm mỗi việc phân tích/tổng hợp/đúc kết mức độ cực đoan của (“bọn đĩ điếm lưu manh tự cải giống thành bò sữa!”) NVHN.

Không riêng gì hệ 4T chính quy, thỉnh thoảng, chen lẫn với tính hào hùng đến kinh hồn bạt vía của các câu “chuyện bây giờ mới kể”, như vụ ám sát vị giáo sư sắp sửa nhậm chức thủ tướng Nguyễn Văn Bông hồi trước 1975, chẳng hạn… là đây đó một vài bài phê bình thật sát (và thật tinh vi) về tính cực đoan ngoan cố nói trên.

Như một thứ toa thuốc Cực Đoan Trị Liệu Pháp của những người bạn đồng điệu “tương lân/tương cầu” tặng nhau.

Vâng.

Nếu không đồng điệu thì đã chẳng ai phí sức khuyên “phe ta” đừng “giận quá mất khôn” mà tần ngần đứng đó sau 36 năm cực đoan ôm lấy “con số không tròn trĩnh”.

Nếu chẳng tương lân/tương cầu thì đã chẳng ai toi công phân tích khuyết điểm của “phe ta” ở hải ngoại là “những kẻ ít học” và “do hiểu biết về chính trị chưa đủ”, trong lúc thành tích của “bọn nó” chỉ cần 15 năm là cướp xong chính quyền, thêm 20 năm nữa là đạp nát đường mòn dọc biên để đốt cháy Trường Sơn mà dứt điểm quân đội miền Nam, và đã liên tục hoàn thành biết bao “kỳ tích phi thường” đến trời long đất lở trên toàn quốc suốt 36 năm sau đó!

Chứ không à?

Chỉ cần vài tuần sau khi quân đội miền Nam thi hành lệnh buông súng của lãnh đạo chế độ cũ, hầu hết sĩ quan “ngụy” đã tự đốn tre/nứa xây dựng cho họ những trại tù lao cải.

Chỉ cần vài tháng sau khi chính quyền miền Nam sụp đổ, gia đình/cha mẹ/vợ con của lính tráng miền Nam đã có ngay cái đuôi “ngụy quân/ngụy quyền” rạch ròi trong lý lịch.

Chỉ trong vòng một năm sau mùa Xuân đại thắng, lãnh đạo ta đã úm ba la toàn bộ miền Nam cho bình đẳng với cái hệ thống tem phiếu thực phẩm của miền Bắc.

Chỉ cần đúng một năm sau khi “giải phóng” miền Nam, bộ chính trị ta đã giật nước cuốn trôi toàn bộ Mặt trận Giải phóng Miền Nam và Thành phần Thứ ba.

Chỉ cần vài năm sau chiến công lẫy lừng thế giới lưỡng cực, VN ta đã vang danh về cách phân loại nhân dân từng là chiến sĩ và mẹ chiến sĩ: thiếu đói, đói, và đói gay gắt.

Chỉ cần vài năm sau ngày hòa bình, VN ta đã thu vàng, bẻ cổ gần hết tượng Phật xứ Kăm và đẩy lùi hàng chục vạn quân bá quyền phương Bắc.

Chỉ cần vài năm sau thống nhất, lãnh đạo ta đã bán bãi tiễn đưa hàng triệu nhân dân đẩy ghe ra biển để bỏ phiếu bằng mạng người mà chọn lấy tự do hay là chết.

Chẳng cần bao năm sau khi ủi sập cổng dinh Độc Lập, VN ta đã thay da đổi thịt với những nhà thơ làm kinh tế, còn các kinh tế gia trước đó thì làm thơ mà gắng thở.

Chẳng cần bao năm sau lệnh đầu hàng của chính quyền miền Nam, VN ta đã tháo cũi cho mọi người, ai ai cũng có thể làm chính sách, luật pháp, văn chương và giáo dục.

Chẳng cần bao năm sau chiến thắng, VN ta đã tiến vững chắc lên một nền ngoại thương ăn xin và một nền nội thương “ôm” toàn phương vị.

Chẳng cần bao năm sau ngày đại thành công, VN ta đã chạm ngưỡng phát triển ở mức “còn cái lai quần cũng …bán”, với cả một hệ gái gọi của riêng giới ăn mày.

Chẳng cần bao năm sau thắng lợi/thắng lợi/đại thắng lợi, mà VN ta có khả năng đong đếm các lãnh vực chưa xuống cấp dễ dàng hơn phần đã xuống cấp tận cùng.

Chẳng cần bao năm sau khi giai cấp tiên tiến nhất của công nhân nắm quyền, thì bất kỳ ai lên tiếng bảo vệ quyền lợi cho công nhân xứ ta đều bị vô tù.

Chẳng cần bao năm sau khi thống nhất đất nước, lãnh đạo ta đã thống nhất ngay tiến trình khấu bái dâng đất/biển/đảo cho thiên triều hảo hán ân nhân thời chiến.

Chẳng cần bao năm sau khi lãnh đạo hoàn tất sứ mệnh “giải phóng” nửa nước, thì nhân dân cả nước đều có cùng cái khả năng bị gãy cổ vì chạm phải dùi cui của công an.

Chẳng cần bao năm sau thời đoàn kết/đoàn kết/đại đoàn kết, VN ta đã nhanh chóng quá độ từ khẩu hiệu vì mọi người sang chủ nghĩa makeno.

Chẳng cần bao năm sau khi dứt điểm bọn tham nhũng cũ của miền Nam thì VN ta được xếp hạng đầu bảng thế giới, và bất kỳ ai tố cáo tham nhũng cũng đều xộ khám.

Chẳng cần bao năm sau khi tóm gọn quyền bính, lãnh đạo ta cũng tiện tay tóm gọn tài nguyên cả nước, và toàn quyền/tùy tiện chia chác nhau tới hàng chục ngàn tỷ đồng.

Chẳng phải đấy là những kỳ tích phi thường đó ru?

Mình đồng da sắt gì mà NVHN dám lên tiếng đua đòi?

Dân miền Nam, đặc biệt là đám trôi dạt ra hải ngoại, thiệt là tầm bậy quá!

Kẻ thắng có toàn quyền tàn bạo. Biển một chiều đã giăng khắp mọi nẻo đường.

Người thua thì nào có quyền gì, sao còn mở miệng đòi thay cũ đổi mới, để bị nhét vào đó hai từ cực đoan?

Rõ lắm rồi! Chế độ này sẽ tiếp tục phát huy và chào mừng những kỳ tích phi thường như kể trên hoặc hơn thế nữa, ngày nào người trong nước còn giữ cái chủ nghĩa makeno, và cái nhãn mác “cực đoan” còn dính trên lưng của NVHN.

Suy rộng ra, công tác kín đáo trà trộn vào hàng ngũ “địch” để nhân danh “vì một ngày mai hẹn hò với dân chủ” mà tiếp tục dán nhãn cực đoan vào mặt nó, chính là những nỗ lực đã được bộ chính trị nhà ta xếp vào hạng mục “chuyện sau này mới kể”.

Kỳ tích phi thường kế tiếp là cái lằn ranh gữa nhân dân trong/ngoài nước còn cao hơn tường thành, chắc hơn tường đá, nóng hơn tường lửa và kín hơn tường trình.

Không lý nào BBT blog RFA không rõ là bộ chính trị ta đã từng điều một Phạm Xuân Ẩn nhiều năm tiêu lòn trong lòng địch khi xưa?

3-5-2011

Blogger Đinh Tấn Lực

Không hãi mà được à?


Không hãi mà được à?

. Đinh Tấn Lực

Quyền lực có thể tạm ém sự thật. Nhưng mà quyền lực thì có lúc lụi tàn, trong khi sự thật vẫn y nguyên và trước sau gì cũng sẽ hiển lộ”.
- Giám quan Thư Long Kỳ, trong bộ phim truyền hình dã sử cổ trang Hàn quốc Dong-Yi.

Báo QĐND, với tiêu chí “vì nhân dân phục vụ…”, hiện dồn sức đẩy mạnh chiến dịch phòng thủ be bờ với bài chính luận lộ hàng hoành tráng chưa từng thấy, nhân dịp lễ Phục Sinh năm nay: Chống “Diễn biến hòa bình” – Nhiệm vụ quan trọng.

Bài báo khẳng định rằng khái niệm diễn biến hòa bình dứt khoát “không phải là con ngáo ộp”, mà là sản phẩm thần kỳ của G.Kaiman, một tay “chiến lược gia xuất sắc nhất của Hoa Kỳ (thời kỳ sau chiến tranh thế giới thứ hai)”, với chủ trương thay thế vũ lực bằng nỗ lực đấu tranh ôn hòa làm “thay đổi tính chất chính quyền nhà nước XHCN”.

Nội dung bài chính luận này còn cực lực lên án ý niệm cốt lõi trong quyển “1999-chiến thắng không cần đến chiến tranh” của tác giả R.Ních-xơn (tức cựu TT Mỹ Richard Nixon), trích nguyên văn: “Rốt cuộc sự cạnh tranh giữa các hệ thống xã hội cuối cùng, cái có tác dụng quyết định đối với lịch sử là tư tưởng chứ không phải vũ khí”.

Lịch sử thế giới cận đại đã và còn đang minh chứng rằng hai ý niệm (bị báo QĐND đồng thời vừa lên án vừa xiển dương) nói trên là đúng và cực kỳ …lợi hại, suốt già nửa thế kỷ qua, ngay trong hiện tại, và còn rất cao xác suất giữ nguyên giá trị trong những năm dài trước mặt. Khởi từ các cuộc cách mạng nhung/cách mạng màu làm thay đổi bản đồ châu Âu… cho tới các vụ tập họp trên đường phố làm nóng cả Trung Đông cùng Bắc Phi hồi đầu năm nay và hiện còn tiếp diễn.

Bức tường Quốc-Cộng ở Bá Linh đã bị kéo sập từ cuối thập niên 80 của thế kỷ trước.

Bức tường Sợ Hãi các chế độ độc tài ở khắp nơi hiện đang lần lượt đổ, và tiếp tục tạo dư chấn làm rung chuyển nhiều khu vực khác. Bất luận là cộng sản hay không cộng sản. Bất luận là đã phát triển, đang phát triển, hay còn thuộc thế giới thứ ba. Bất luận là đang ngồi, đang ngáp hay đang ngáy trong phiên gác canh chừng nền hòa bình thế giới. Bất luận là cương thổ còn nguyên hay đã mất dần biển đảo…

Hệ quả của chuỗi chấn động rung chuyển đó, ở đây, hiển thị qua loạt bài chính luận dồn dập và hoảng loạn như trống hộ đê của tờ QĐND, chính là hợp âm sự chuyển dịch tất yếu của Nỗi Sợ, từ nhân dân sang nhà nước VN.

So với các trường hợp tiền lệ của các bạn Lê Chí Quang, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Lê Quốc Quân, Điếu Cày, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long v.v… thì, các phiên tòa sơ thẩm cùng hai bản án tiền chế gần đây dành cho các bạn Vi Đức Hồi và Cù Huy Hà Vũ là những nấc thang đỉnh điểm Sợ Hãi của nhà nước CSVN.

Nói theo vị giám quan họ Thư ở thời hoàng cung dậy sóng vào cuối thế kỷ 17 của Hàn quốc, các bản án tiền chế này có thể giữ chân những người xiển dương Sự Thật một thời gian hữu hạn nào đó trong bốn bức tường của nhà tù nhỏ, nhưng nhất định là không tài thánh nào giam được chính Sự Thật, hay ngăn được sức lan tỏa của Sự Thật đã thấm đẫm lòng dân cả nước.

Ngoài độ tuổi trung niên sung mãn ý chí, tri thức và nghị lực, những vị thức giả dũng cảm gióng tiếng cho Sự Thật đó còn có những điểm chung nào khác đã dồn hoàng cung Ba Đình ngày nay vào cơn khủng hoảng tâm thần?

Họ không ấp úng nhân danh lòng yêu nước. Họ công khai hiển thị hành động yêu nước.

Họ nghi ngờ cây thước đo công/tội cận đại. Họ phân ranh rõ ràng lợi/hại cho đất nước.

Họ gác qua bên cái biểu đồ thương/ghét. Họ phân định rạch ròi mọi việc đúng/sai.

Họ chẳng cần núp bóng các thần tượng một thời. Họ cất cao tiếng nói của Lương Tâm.

Họ bước qua mọi ngăn kệ toàn tập. Họ rọi đèn và vinh danh Sự Thật.

Họ cất đi những khuôn đúc giáo điều. Họ yêu cầu thực thi Công Lý.

Họ trân trọng tài nguyên đất nước. Họ phanh phui các âm mưu xà xẻo.

Họ khát khao một xã hội nhân bản. Họ phủ nhận mớ quyền lực tham/ngu.

Họ hết lòng yêu quý đất nước. Họ nhất mực đòi giữ biển đảo quê hương.

Họ hiểu rõ nguy cơ bùn đỏ. Họ phản biện chủ trương khoán đất Tây Nguyên.

Họ phản đối cho thuê rừng đầu nguồn.

Họ vạch trần âm mưu dâng hiến cương thổ cho ngoại bang.

Họ quyết tâm ngăn chận hiểm họa Bắc Thuộc.

Họ tạm quên ấm êm và bất chấp ngục tù.

Họ cất công xây dựng bệ phóng cho đất nước cất cánh.

Họ rèn luyện cho nhau kỹ năng đấu tranh bất bạo động.

Họ đã điểm vào tử huyệt của độc tài.

Nixon nói chí phải: “Cuối cùng, cái có tác dụng quyết định đối với lịch sử là tư tưởng chứ không phải vũ khí”.

Cù Huy Hà Vũ và Vi Đức Hồi chưa hẳn đã từng gặp mặt nhau, nhưng đã giao thoa tư tưởng, và hiện đang cùng đối mặt với một hệ thống bạo lực tự nó biết rất rõ là đã bị cắt cùn móng vuốt.

Rõ ràng, vận nước “tuy mạnh yếu có lúc khác nhau, song hào kiệt thời nào cũng có”.

Điểm đáng hãi là ở thời này, chính nghĩa dân chủ ngày một sáng, hào kiệt hiển lộ ngày một đông, quan trọng hơn nữa, lại được quần chúng nhân dân hết lòng hỗ trợ.

Họ không nhẫn nha chờ đọc lịch sử. Họ đang sát cánh làm lịch sử.

Không hãi mà được à?

Người ta đo lường độ cùn của bạo lực và độ hãi của nhà nước bằng chính sức nặng của các bản án tiền chế.

Giờ này có lẽ các ngả tư đường và vỉa hè quanh tòa án đã đặc nghẹt công an. Phiên phúc thẩm của bạn Vi Đức Hồi đang sắp bắt đầu…

26-4-2011

Blogger Đinh Tấn Lực

Nghìn Lời Của Ảnh


Nghìn Lời Của Ảnh

. Đinh Tấn Lực

40 năm sau khi bị ám sát, vị học giả uyên bác/lỗi lạc của VN là Phạm Quỳnh vẫn không hề có được một mục riêng trên Từ điển Văn học VN (1984, 2 quyển, dày hơn 1200 trang). Chỗ độc nhất có ghi tên ông (trang 121-123), trong đoạn viết về nhóm Nam Phong, đã cực lực bôi đen Phạm Quỳnh là một tay “bồi bút, phản động”.

Còn trong Từ điển Nhân vật Lịch sử VN (1997) ghi rằng: “Ngày 23-8-1945, Phạm bị các lực lượng yêu nước bắt ở Huế, rồi sau đó bị xử bắn ở l.Hiền Sĩ, t.Thừa Thiên, hưởng dương 53 tuổi” (trang 758-759).

Rõ là Phạm Quỳnh đã phải chết nhiều lần, trên cả mặt đất và mặt giấy, bởi một lực lượng (độc quyền) yêu nước. Đủ để sợ chưa? Con ruột của ông còn sợ vãi, huống chi ai!

Mới hay: Khủng bố là một phương pháp/cách thức/kỹ thuật và lắm lúc được nâng lên hàng nghệ thuật kết nối bạo lực cùng tâm lý: “Sát nhất nhân – vạn nhân cụ”, giết một người khiến cho cả vạn người sợ hãi.

Một mặt, kẻ có quyền sử dụng bạo lực sẽ dễ dàng nhào nặn tổ quốc với đảng làm một, nhì nhằng độc lập với chủ nghĩa làm một… rồi tiếm công nhân dân, trở thành vua tập thể, nhập cục tứ quyền (lập pháp-hành pháp-tư pháp-thông tin) làm một, rồi nhơn nhơn nhân danh dân tộc để thu vén tài sản riêng tư và giơ cao cái dùi cui mệnh danh là cây gậy chỉ huy dẫn đường cho cả nước chạy …thụt lùi.

Mặt khác, nếu khéo léo, nghệ thuật ra đòn khủng bố đa chiều/nhiều phương vị để gọi là “ổn định chính trị”, từ bập bùng ngọn đuốc đấu tố giữa sân đình, tới lấp loáng ánh mã tấu nửa khuya giữa sân nhà, tới chiếc bao tải cột túm thả sông, tới chiếc hố nông chôn người tập thể, tới rừng thiêng nước độc các trại tù cải tạo, tới các vụ chèn xe cho lao đầu xuống vực, tới từng loạt giấy triệu tập/khám nhà, tới túi phân tươi tưới đẫm cửa ra vào, tới chiếc bao cao su đã qua sử dụng… thậm chí, từ những bản án viết tay ghim trước ngực (thời chiến), tới những bản án bỏ túi giữa tòa hay án chồng lên án (thời bình) này… sẽ đào tạo có hiệu quả ra nhiều thế hệ khiếp nhược nhởn nhơ gọi là “sống”, trên cái quá khứ cứ ngỡ là hào hùng một đận.

Người ta lấm lét sợ nhà nước như sợ nhà đòn. Thậm chí, sợ kẻ lạ, sợ hàng xóm, sợ người thân, sợ bè bạn… và ở tầng nấc rất đỗi riêng tư, sợ cả chữ mình viết/cả lời mình nói/cả điều mình nghĩ/cả việc mình làm…

Y hệt như ngư dân sợ quân khủng bố đâm tàu gãy hông chìm lĩm ngoài khơi mà tự động quyết định cho ghe lên ụ, giã từ nghề cá để trồng rau (còn chủ quyền trên biển thì đã có nước bọt của phát ngôn viên nhà nước chứng thực!).

Y hệt như thường dân ra đường sợ quân khủng bố huơ dùi cui đập gãy cổ, hay bị bắn thủng đùi xuyên xương chậu, hay phải đâm đầu chạy thẳng xuống đáy sông sâu… về cái khoản quên đội mũ bảo hiểm mà không biết làm luật tại chỗ.

Y hệt như nhà có tang sợ quân khủng bố cướp quan tài, hay sợ vãi đến mức tự thắt cổ lên thành cửa sổ phòng điều tra bằng dây …cột giày.

Rõ ràng, “nghệ thuật” khủng bố nhân dân đã hun đúc nên một hàng ngũ “nghệ sĩ” giàu sụ, nhờ đã xiển dương bộ Tư Trị Thông Giám của Tư Mã Quang, suy tôn quân quyền tuyệt đối lên ngôi.

Qua đó, “nghệ thuật” khủng bố nhân dân đã tự nâng cấp lên tầng đánh nhòe Sự Thật, thu tóm tài nguyên, bịt kín mọi ngả đường tố cáo, sau khi đã hệ thống hóa một dãy ban bệ tham nhũng và chống tham nhũng nhầy nhụa trên cùng chiếc giường “lưu manh và ô nhục”.

Hệ quả của “nghệ thuật” khủng bố nhân dân? Dưới lá cờ đỏ máu, nhân dân không đẻ ra nhà nước. Dân lành chỉ có thể đẻ ra dân oan, mọi thời, khắp chốn. Còn nhà nước lo tập trung công sức vào 2 chức năng chính: Cướp đất của dân và bán nước cho giặc.

Quá trình từ khiếu kiện tới kiện là một nỗ lực xẻ dọc những dãy núi đơn từ nhấp nhô dày đặc như chiếc xương sống cong oằn Trường Sơn của dân ta. Cũng chính là cái nền sinh hoạt Xã Hội Dân Sự đang mấp mé hình thành ở đây.

Cao điểm là vụ kiện thủ tướng ra quyết định 167/2007/QĐ/TTg ngày 1/11/2007 là vi phạm 4 luật: môi trường, quốc phòng, bảo vệ di sản văn hóa và luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật.

Người kiện là TS luật Cù Huy Hà Vũ. Ông thực thi Quyền Lên Tiếng, bằng Lời Trí Thức, ở Thế Công Dân, trên Nền Dân Sự. Nên được đông đảo người ủng hộ.

Người bị kiện, thủ tướng CHXHCNVN, dứt khoát không trả lời. Chỉ triệt để trả thù:

  • Bắt giam người đứng đơn kiện, bằng lý cớ và phương thức hạ cấp ở mức phải nhờ sự trợ lực của 2 bao cao su đã qua sử dụng.
  • Đưa ra tòa, bằng vũ lực vây hãm khu vực tòa án với tổng lực an ninh dùi cui khiên chắn có thể huy động được ở thủ đô và vùng phụ cận.
  • Phiên tòa cấp tốc chạy tang, dài 3 tiếng rưỡi, chỉ đủ để đọc cáo trạng và tuyên án, không trưng chứng cứ, không dám tranh tụng.

Người bị kiện, thủ tướng CHXHCNVN, cùng đồng bọn khủng bố “sát nhất nhân – vạn nhân cụ”, đã mong mỏi kết quả của chiêu thức dụ hàng từng được ứng dụng trước đây, và chờ đợi hình ảnh của một “bị cáo” đồng ý nhận tội/xin khoan hồng.

Hình ảnh duy nhất mà TTXVN cho đăng trên toàn bộ hệ thông tin chính quy là một trí thức hiên ngang đĩnh đạc, mặt ngẩng cao đi giữa một rừng công an mặt mày dáo dác âu lo, rồi dõng dạc gióng tiếng giữa tòa, thách thức cả một guồng máy bạo lực trùng điệp.

Phiên tòa đã bỗng chốc trở thành cuộc xét xử cả một hệ thống khủng bố nhân dân. Với sự chứng giám của hàng nghìn người tại chỗ cùng hàng triệu người trên mạng.

Bức ảnh để đời này nhắc nhớ đến một tích xưa, từ những năm cuối thế kỷ 19:

Tán lý Quân vụ Phan Đình Phùng, một tiền bối đồng hương Hà Tĩnh với TS Cù Huy Hà Vũ, vị thủ lãnh cuộc khởi nghĩa Cần Vương quy mô nhất ở Hương Khê, đã từng phúc đáp lời dụ hàng của Hoàng Cao Khải như sau:

Tôi đã quyết làm cái công việc của vua (Hàm Nghi) ủy thác, dân trông mong tới cùng, thì dầu cho sấm sét búa rìu, quyết cũng không lay chuyển và thay đổi chí hướng được”.

Công việc của TS Cù Huy Hà Vũ hôm nay, ngoài lương tâm của một công dân nặng lòng với nước, quả thật không do ai ủy thác, nhưng rõ ràng là được nhân dân trông mong tới cùng.

Cũng rõ ràng là ý chí đó không hề thay đổi, cho dù sấm sét/búa rìu thẳng tay giáng xuống cuộc sống của ông và gia đình ông.

Sát nhất nhân – vạn nhân cụ?

Người bị “giết” không sợ.

Vậy thì, nhìn lại bức ảnh, có cần phải hỏi, bấy giờ, nỗi sợ lọt thỏm vào đầu ai?

08-4-2011.

Blogger Đinh Tấn Lực

Bốn Bốn Mười Sáu


Bốn Bốn Mười Sáu (Bàn Thắng)

. Đinh Tấn Lực

Vụ gặt Bốn tháng Tư đã hoàn tất bước đầu (24 giờ), với 16 bàn thắng áp đảo cho những người gieo mầm dân chủ trên đất nước này:

  1. Tội danh “Tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN” được định nghĩa chính xác là bao gồm các quan điểm sau đây:
    i. Thực hiện chế độ đa đảng là cách duy nhất để có được dân chủ;
    ii. CNXH (dưới nhãn Mác Lê) dứt khoát không phải là Tổ Quốc của người VN;
    iii. Phải công khai bảo vệ chủ quyền lãnh thổ quốc gia và thu hồi toàn vẹn lãnh thổ bị nước ngoài xâm chiếm.
  2. Nhà cầm quyền phải đột xuất trao tặng Ban khen và huy chương Quân công cho CA chuyên án C509 chỉ một ngày trước ngày đưa TS CHHV ra tòa – Phản ánh tính cách động viên lộ liễu chưa từng thấy của nhà nước dành cho một lực lượng ăn lương của dân để giết hại dân.
  3. Hệ thống Tổ dân phố Hà Nội đã phải ra sức “công tác tư tưởng” toàn bộ dân chúng quanh khu vực tòa án chống những người yêu “V” đi làm chánh thẩm cho đất nước hôm nay.
  4. Hệ thống chốt chặn, rào chắn, biển cấm & lực lượng CA các thứ hùng hậu chưa từng thấy ở thủ đô – Phản ánh nỗi sợ hãi của nhà cầm quyền cũng chưa từng thấy ở đây đối với một công dân biết rành luật pháp.
  5. Hệ thống CA ra sức cô lập/ngăn chận/bám đuôi/bắt giữ những nhân vật năng động dày đặc – Phản ánh nỗi sợ hãi không giấu diếm của nhà cầm quyền đối với những người yêu chuộng quyền làm người.
  6. Cảnh tượng CA giật máy ảnh cũng chưa từng thấy tại đây. Dù vậy, tin tức và hình ảnh xuất hiện cập nhật từng phút dưới dạng Còm trên entry “Chào V” của Dân Làm Báo đã biến entry này thành bài tường thuật trực tiếp 24/24, với kỷ lục gần 600 comments và non nửa triệu lượt truy cập trong vòng chưa đầy 24 tiếng. Trong lúc 600 tờ báo đảng chỉ có 1 bài mẫu của TTXVN. Đây là một chiến thắng áp đảo của dàn dân báo: Mỗi người dân là 1 phóng viên.
  7. Dàn dân báo lại còn kịp cập nhật tin tức cho các sứ quán nước ngoài tại Hà Nội để đẩy tin nhanh ra thế giới bên ngoài, đặc biệt là các tin tức bắt bớ/đàn áp. Một nỗ lực trên cả tuyệt vời!
  8. Nhà cầm quyền phải lệnh cho Bệnh viện bên kia đường đóng kín tất cả các cửa đối diện với tòa án & phong tỏa các bãi giữ xe. Để lộ nỗi sợ hãi đã lên cực điểm.
  9. CSGT & CSCĐ & CA cùng CA giả dạng dân phòng ra sức đẩy lùi nhân dân và tự nới rộng vành móng ngựa bao quanh tòa án.
  10. Quần chúng bị CA đẩy tan ra rồi tụ lại đông hơn. Trong đó có rất nhiều người từ xa đến (nói giọng Sài Gòn và cầm trên tay bản đồ Hà Nội). Cho thấy sự hưởng ứng/cổ võ cho dân chủ của nhân dân từ nhiều miền đất nước.
  11. Bất chấp thông báo của các trường tổ chức thi đột xuất hôm nay, sinh viên Hà Nội nghỉ học tham dự phiên tòa bị công an cảnh cáo “sẽ báo về trường cho bị cấm thi”. Họ chào nhau bằng hai ngón xòe chữ V.
  12. CA giả dạng thường dân tìm cách gây hấn để tạo lý cớ bắt bớ, nhưng theo tường thuật của phóng viên dân báo: “Dân mình có vẻ rất ý thức, có tính tổ chức cao, quán triệt tinh thần bất bạo động, ung dung, hiên ngang và bình thản”. Cả 3 tính từ sau cùng mô tả rất rõ trạng thái vô úy – không sợ.
  13. Nhà cầm quyền cho “thuyết giảng viên” xuất hiện trong đám đông, tuyên truyền về tội danh nhà nước gán cho CHHV, không ai nghe, phải “lủi thủi cuốn xéo”: Rõ ràng hệ Tuyên giáo và cả chế độ này “Đã Hết Thời Rồi!”.
  14. Cả 4 luật sư của CHHV đều tuyên bố ngưng tham gia, sau khi tòa án từ chối thủ tục cung cấp tất cả 10 tài liệu chứng cứ truy tố trong cáo trạng (theo điều 214 luật TTHS). Đây chính là câu trả lời dứt khoát trước dư luận quốc tế: Sân không phẳng không chơi!
  15. Do vậy, tòa chỉ có thể diễn 1 màn 2 cảnh: Đọc cáo trạng rồi tuyên án. Nhà cầm quyền chính thức thừa nhận rằng đây là một vụ xử Án Chạy Tang (cho một quyền lực đã qua đời).
  16. Bà con mình ôm hoa đứng kín vỉa hè đối diện TAND, số ước lượng vào khoảng 400-500 người”, nghĩa là nhất trí ủng hộ một nhân sĩ quyết sống:
    i. Không hổ thẹn với truyền thống trí thức yêu nước của gia đình;
    ii. Không hổ thẹn với bản thân trong tư cách là 1 TS Luật;
    iii. Không hổ thẹn với quê hương Hà Tĩnh;
    iv. Không hổ thẹn với Tổ Quốc VN,
    v. Không hổ thẹn với tất cả những chiến hữu trong cuộc đấu tranh vì Công Lý, Dân Chủ & Nhân Quyền tại VN.

    *

    Gút lại, phiên tòa Bốn tháng Tư, ở ngay bên ngoài Tòa án Thành phố Hà Nội hôm nay, đã khắc đậm nét vào lịch sử đảng CSVN một nỗi ám ảnh cùng cực: Bàn tay nào che được mặt trời mới bịt miệng nổi 80 triệu dân.

    Ở phía bên kia lằn ranh, cũng đậm nét một hàng chữ khác, trong tâm khảm mọi người:

    “Lịch sử, Tổ Quốc và nhân dân VN nhất định phá án cho công dân CHHV!”

    04-04-2011. Ngày khởi đầu của một kết thúc.

    Blogger Đinh Tấn Lực

    The “V” Day – Ngày Đi Làm Chánh Thẩm


    The “V” Day – Ngày Đi Làm Chánh Thẩm

    . Đinh Tấn Lực

    Hôm nay ra phố với người
    Chật trong phố xá những lời phân ưu…
    Quanh đây những bóng căm thù
    Cầm tay nhau thấy não nề trong da…
    ”.
    Trịnh Công Sơn – Lời Ở Phố Về.

    Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai thoảng đượm sương sớm và gió xuân se lạnh. Chị tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường Hai Bà Trưng đẫm bóng cây. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn(*): Hôm nay tôi đi dự phiên tòa của đảng và nhà nước xét xử niềm tin của Việt tộc.

    Nói như bạn Vũ Đông Hà, thì quả thật, đây là phiên tòa phán xét niềm tin của người VN, về một bản hiến pháp đã bị chà đạp bởi chính những kẻ đổ khuôn đúc ra nó.

    Vành móng ngựa hôm nay ôm trọn cả 3 đoạn đường ráp hình chữ U. Bị cáo lọt thỏm trong đó là nguyên cả tòa án và khung Hỏa Lò rợn người từ thế kỷ trước. Vành móng ngựa bao quanh khu vực này hiện đã dày đặc bóng người. Cả Việt tộc. Cả công an

    Công an, trong đủ loại sắc phục và sắc mặt, dáo dác nhìn quanh và nhìn đồng hồ từng chặp, đang chứng tỏ sức gắng gượng chẳng khác gì những bạn hàng rau ế chợ chiều.

    Còn Việt tộc nhà ta thì ngược lại, phần đông rất an nhiên tự tại, một ngày hiu hắt con đường, một ngày bước nhỏ nhẹ nhàng ra đi. Để lên tiếng. The “V” Day. Ngày “V”. Ngày Việt tộc. Ngày của Vũ. “V” for Victory – ngày chiến thắng. “V” for Votes – ngày bỏ phiếu bằng hai ngón tay xòe.

    Nhiều người kể lại rằng họ đã nhẹ nhàng bước nhỏ ra đi từ tờ mờ sáng. Bàn chân thoát chốn ao tù, em về đứng chờ dưới ngọn tình ca. Bấy giờ, thủ đô vẫn cứ nguyên xi là thủ đô của mọi ngày. Biếng nhác. Một ngày như mọi ngày, mang nặng hồn tả tơi. Uể oải. Nhưng đến gần 8 giờ thì mọi chuyện đã rõ nét.

    Người phu quét đường càng uể oải đường chổi, chừng như đang quét cả mùa đông. Những bạn hàng rong uể oải rao vì biết rằng không thể át nổi tiếng còi xe. Dòng xe tắt nghẽn ở mọi ngã đường, cứ như suối đổ ra sông, sông tràn tới …đập. Ứ. Ồn. Và không hề uể oải.

    Mọi người bấm còi inh ỏi, toe miệng cười, xòe hai ngón tay hình chữ V chào nhau và chào cả mấy chú công an giao thông thấp thoáng. Ngữ này thì biết đời nào tới sở? Mà mắc gì phải tới sở hôm nay? Hôm nay là ngày cáo ốm tập thể. Hôm nay là ngày của những người cáo ốm ra đường. Mấy chị bán hoa dạo chộp ngay thời cơ, có nhích đi được đâu, bèn dựng càng chống xe giữa lộ, thoải mái trao hoa/thu tiền. Hai đóa này bắt chéo chữ V, dành tặng chị Hà. Còn đóa này để tặng cậu công an gác trước tòa…

    Có người tắt máy giữa dòng xe ứ, cho đỡ hao xăng. Chỉ bấm còi. Và rút di động ra bấm text. Tây chào nhau: “Bonjour”. Mỹ ngắn gọn: “Hi”. Vẫn chưa bằng Việt tộc nhà ta: “V”. Ngôn ngữ thời a còng. Chỉ cần bấm 1 phím. V-khỏe không? V-chút nữa gặp nhau nhé! V-đọc tin sốt hôm nay chưa? V-không vào trong được. V-nhà báo nước ngoài còn ở bên ngoài nữa là! V-đông lắm! V-vui lắm! V-bù trừ cho dịp nhỡ “Đ day” Lê Công Định. V-bỏ phiếu ngoài trời mà, không vui sao được? …

    Thét thành thói quen. V trên vách. V trên đường. V trong công viên. V giữa sân trường. V cánh cò qua sông. V ở quán nước. V ở quán Net. V trên màn hình dế trong túi áo… V lẩn vào đời thường lúc nào chẳng biết.

    Từ khi V là Vũ, tôi như từng cánh diều vui.
    Từ khi V là Vũ, trong tôi có những mặt trời
    Từ khi V là Vũ, tôi nghe đời vỗ về tôi.
    Từ khi V là Vũ, câu kinh đã bước vào đời.

    Chị tôi nói thế, và bảo rằng ra đây không phải để làm thay đổi cái bản án trong túi quan tòa trong đó. Ra đây là để có một ngày làm chánh thẩm cho đất nước, và để dự kiến tương lai của những ai tiền chế ra các bản án cho Vũ, hay cho Định, Thức, Trung, Hoàng, Thủy, Nghiên, Điếu Cày, anh3SG v.v…

    Lịch sử sẽ ghi lại chuẩn xác hình ảnh, âm thanh và sắc màu hôm nay, như đã từng ghi lại tất tật những gì xảy ra vào những ngày Tam Sa, Thái Hà, Đồng Chiêm, Tam Tòa, Lý Sơn, Cồn Dầu, Bắc Giang v.v… và cả dịp rước đuốc thế vận 2008.

    Còn hiện giờ, chị tôi tự tay ghi lại mọi thứ mà cái máy thu nhỏ xíu tân kỳ này có thể chạy hết công suất của nó. Chúng tôi đang là chứng nhân tại chỗ. Song, chị tôi bảo rằng thế giới cần những đoạn clip của những chứng nhân tân kỳ nhỏ xíu này đây. Họ đang nhìn về Việt Nam ta như đã từng ngạc nhiên về một Tunisia “ổn định”.

    Bất giác tôi chợt nhớ mấy dòng nhạc nước ngoài:

    It doesn’t matter what people say
    And it doesn’t matter how long it takes
    Believe in yourself and you’ll fly high
    And it only matters how true you are
    Be true to yourself and follow your heart…

    Tạm dịch thoát ý:

    Lời thị phi không là gì cả
    Và bất luận là phải mất bao lâu
    Hãy tin vào chính mình rồi bạn sẽ bay cao
    Và chỉ quan trọng ở chỗ bạn sống thật tới đâu
    Hãy thật với chính mình và làm theo trái tim của bạn…

    Tựa đề bản gốc là Raise Your Voice.

    “V” for Voices – ngày lên tiếng.

    Raise your voice – Raise yourself. Hãy lên tiếng – Hãy đứng dậy.

    Tôi đã đứng dậy, đã xuống phố, và đang cất tiếng đây. Bằng hết cả cảm xúc của mình.

    Rõ ràng cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi làm chánh thẩm, xét xử một chế độ.

    Còn bạn?

    01-4-2011, chép tặng Vũ Đông Hà, nhân đọc Ngày V – Niềm tin và hành động

    Blogger Đinh Tấn Lực

    (*) Nhại Thanh Tịnh – Tôi đi học

    Các dòng chữ in nghiêng: trích từ nhạc Trịnh.