Bác Hồ Oan Ghê


 Bác Hồ Oan Ghê

. Đinh Tấn Lực

Ku Gúc nhất định phải gục mặt mà GATO với bộ chính trị Hà Nội phen này. Non triệu hình ảnh và bài viết về Cải Cách Ruộng Đất (CCRĐ) hiển thị trên trang Gúc đã bị cuộc triển lãm thần thánh ở Hà Nội đánh gục.
Chỉ nội trong vòng 4 ngày, lãnh đạo đảng và nhà nước ở đây đã vực dậy một giai đoạn khí thế của đảng, dưới danh đội, đến long trời lở đất, chẳng khác nào một Điện Biên trên ruộng.
Qua đó, không ai không thấy quả thực là Địa Chủ Ác Ghê.
Nhờ cuộc triển lãm này mà chẳng một ai thèm nghi hoặc rằng tác giả C.B. của bài báo kích động mở màn cho thời kỳ điện chạy cột sống đến rùng mình nửa nước này chính là … Trần Dân Tiên, Ông Tiên Sống Mãi. Cũng chẳng ai thắc mắc về cái quyền tư sản đối với một tay vô sản nặng ký cỡ đó, để kịp bàng hoàng nhận ra “C.B.” là chữ viết tắt “Của Bác” dùng để đánh dấu loại bài mà ban biên tập báo Nhân Dân tuyệt đối không được động đến một dấu chấm/dấu phẩy nào.
Tất nhiên, cuộc triển lãm đã đánh bạt mọi ngờ vực rằng lão Tiên này từng gửi thư viết tay trình kế hoạch và xin lão Xít-ta-lin cho về nước làm CCRĐ. Rồi lại xin lão Mao gởi cố vấn TQ sang VN làm CCRĐ, vì cán bộ VN không biết làm. Rồi lại thỏa thuận với lòng tôn trọng tuyệt đối để các cố vấn TQ lấy quyết định tối hậu về CCRĐ ở VN.
Điểm son đại thắng lợi của cuộc triển lãm nằm ở chỗ trình bày tận tường/giải thích cặn kẽ đến người xem rằng CCRĐ là một “Chủ Trương Lớn”, thời đó, với “Tính Quốc Tế” hiển hiện ngay trên mọi khán đài đấu tố ba bức ảnh lãnh tụ vô vàn và muôn năm kính yêu là bác Ma-len-kô (Liên Xô), bác Mao (TQ) và bác Hồ (VN).
Bởi, nội dung Quốc tế ca đã chẳng từng kêu đòi điều này trước đó hay sao?
“Quyết phen này sống chết mà thôiChế độ xưa ta mau phá sạch tan tànhToàn nô lệ vùng đứng lên điNay mai cuộc đời của toàn dân khác xưaBao nhiêu lợi quyền tất qua tay mình…”.
 Lợi lẫn quyền, ai chẳng ham? Thế thì hãy đứng lên…
“Đấu tranh này là trận cuối cùngKết đoàn lại để ngày maiL’Anh-te(rơ)-na-xi-ô-na-lơ sẽ là xã hội tương lai”.
Tương lai không chỉ là một VN có giai cấp bần nông lãnh đạo. Tương lai là một thế giới đại đồng chói lọi.  Đã chẳng bảo “Chủ Trương Lớn” (hay tên chữ “Đại Cục”) là gì?
Cho nên, rõ ràng, qua cuộc triển lãm, người ta không thể tự cho phép dễ tính đến mức có thể tin rằng mục tiêu lớn nhất của CCRĐ chỉ đơn giản là vì công bằng xã hội, hay để cào bằng giai cấp. Chủ đích lớn nhất và cần đạt kỳ được chính là phóng tay gieo rắc đủ mức kinh hoàng và rúng động lâu dài trong tâm khảm nhân dân để (cùng với biện pháp xiết họng mà) giành trọn quyền kiểm soát con người bằng bạo lực.
Đường Kách Mệnh là gì ư? Đó là con đường dẫn tới một xã hội trong đó không một cá nhân nào (bất kể tiền nhiều hoặc uy tín cao), và không một đoàn thể nào (từ tôn giáo đến xã hội), được phép ảnh hưởng lên con người, ngoại trừ lãnh đạo đảng.
Qua cuộc triển lãm, mọi người đều có thể yên tâm rằng bác Hồ đã được cộng sản quốc tế huấn luyện kỹ và biết rõ tất tần tật về nguyên tắc chuyên chính hàng đầu đó.
Nguyên tắc điều khiển con người (căm thù và hung hãn) đó, y chang nhau, đã được thực hiện (thắng lợi) nhiều lần tại LX, TQ, và hầu hết các nước cộng sản trước đây lẫn bây giờ, dưới đủ loại nhãn hiệu. Khi thì để triệt hạ tàn dư phong kiến, khi thì để tiêu trừ tư bản, khi thì để tận diệt “hữu khuynh phản bội”, khi thì để thanh trừng “xét lại, chống đảng”, khi thì để thúc đẩy cách mạng văn hóa, v.v…. Thậm chí, có khi, ở quy mô nhỏ và ngắn ngày, chỉ nhằm để biểu dương khả năng gây bạo loạn (như ở Bình Dương/Vũng Áng, chẳng hạn).
Cuộc triển lãm thần sầu quỷ khốc này còn có sứ mệnh tô đậm nét một đảng vĩ đại có khả năng tính sẵn các thứ tình huống, và tính cả các thứ tiếp theo sau chiến dịch:
Khi sự kinh hoàng hay uất ức của quần chúng đã vượt quá tầm, có thể làm bùng vỡ cả xã hội, thì lãnh đạo luôn luôn có sẵn vở tuồng quy lỗi và sửa sai. Hình ảnh sụt sùi tất nhiên là khá phổ thông (và rất cần trở thành trọng điểm của mọi triển lãm). Bấy giờ, một dàn loa đồng thanh mở hết công suất kêu gào than khóc, rằng: Bản thân bác không tàn ác giết người chẳng gớm tay thế đâu!  Chỉ vì bất khả kháng và bất đắc dĩ, bác mới phải nghe lời cố vấn Tàu mà lệnh bắn bà Cát Hanh Long như một lời tuyên chiến với giai cấp Địa Chủ Ác Ghê kia! Riêng cái thông điệp chiến lược nọ thì cứ để nguyên,  bởi không thể nào rõ hơn được nữa: Ân nhân cất giấu/nuôi dưỡng/hỗ trợ lãnh đạo đảng chẳng là cái đinh gì. Quan thầy bảo giết thì bùm ngay thôi!

Thương Dân Vãi Lệ
Thương Dân Vãi Lệ

Về mặt gia cố uy thế đảng, lãnh đạo đã thống nhất sẵn với nhau các biện pháp lôi đầu một số dê tế thần chọn lọc ra vùng nhang khói để vỗ về lòng tin của quần chúng, và lập tức xiết chặt gọng kềm kiểm soát dưới nanh vuốt đảng ngay sau đó. Trong trường hợp không có chiến tranh làm mồi dẫn, thì cứ năm bảy năm một lần, các đảng CS vĩ đại quang vinh lại tung ra một chiến dịch gieo rắc kinh hoàng long trời lở đất khác để xốc lại xã hội cho ngay ngắn/ổn định trong vòng nanh vuốt đảng.
Các chuẩn bị trước chiến dịch, một số điều chỉnh ngay trong chiến dịch, cả hai biện pháp sóng đôi sau chiến dịch ngày đó, như vừa nói, cộng thêm cuộc Triển Lãm CCRĐ 1946-1957 cực kỳ hoành tráng tại Viện Bảo Tàng Quốc Gia hôm nay, tất yếu đã giao thoa/cộng hưởng mà để lại trong lòng người xem một niềm cảm khái trắc ẩn vô biên.
Trước tiên, nó khiến mọi người phải tự cược lấy một niềm tin không suy suyển rằng Bác Hồ Oan Ghê: bác chớ hề lên kế hoạch, chẳng từng viết bài kích động mở màn, chẳng gật đầu xử tử ân nhân, chẳng hay biết gì về diễn tiến toàn bộ sự việc trên toàn cõi Bắc Việt, cũng chẳng can dự trực tiếp hay lệnh lạc gì vào từng bước của tiến trình CCRĐ. Nỗi oan lớn nhất là bác không thể ngờ quân Tàu lại ác đến thế, hay lũ Đội lại độc đến thế.  Bác chỉ đau đáu một tấm lòng tội nghiệp đến vãi lệ cho hàng vài chục vạn nạn nhân nằm xuống và hàng chục vạn gia đình lất lây trong một xã hội bị xới tung.
Kết luận 1: bác không tự tay bắn giết ân nhân hoặc nông dân nào cả.
Thứ nhì, nó khiến mọi người phải tự dập tắt trong lòng mọi ý nghĩ oan sai, rằng bác đã dày công đào tạo những động vật từng được mệnh danh cực hãi là Nhất Đội Nhì Trời; và xuyên qua nỗ lực đó,  bác đã tập dượt/huấn luyện/trang bị thành công cho một giai cấp nông dân có đầy đủ bản lãnh và sáng kiến lăng mạ/đánh đập/vu cáo/tố điêu/buộc tội/lên án ngay chính ân nhân, ngay chính những người nuôi nấng cách mạng, thậm chí, ngay chính ông/bà/cha/mẹ/anh /em của nó.
Kết luận 2: bác không tự tay tước bỏ cả tính người lẫn tình người của bất cứ ai.
Thứ ba, nó khiến mọi người phải tự rập lòng hoan hô cách xử thế đầy nghĩa tình của một thời bi hùng có tên là CCRĐ: không một ai góp của/góp vàng nuôi giấu cán bộ, chấp nhận mọi rủi ro tính mạng trước đám mật thám  Tây mà lại nhận lãnh cái án tử bằng những viên đạn của cách mạng VN.
Kết luận 3: nhờ ơn bác, ơn đảng, mà họ chỉ vô tình bị xử tử bởi những viên đạn của Tàu.
Thứ tư, nó khiến mọi người phải rất đỗi tự hào về một giai đoạn nghèo khó “vượt thời gian” của nông dân ta: Hình ảnh triển lãm cho thấy là ngay từ đận cuối thập niên 40 của thế kỷ trước, nông dân VN đã từng sử dụng đại trà những nồi nhôm nồi đồng với đũa nhựa; đã từng nộp thuế bằng gạo trắng chứ không cần đong thóc; đã từng dùng cân; đã từng mặc áo may bằng máy may công nghiệp; đã từng dùng bát chiết yêu…
Kết luận 4: ngay từ thời CCRĐ, đời sống của nông dân ta đã là mẫu mực sung túc, đi trước nhiều nước châu Á hàng chục năm.
Thứ năm, nó khiến mọi người liên tưởng ngay đến một giai cấp đại địa chủ đỏ lòm ở thế kỷ 21: Đất đai ruộng vườn mênh mông tình đảng; biệt thự/nhà thờ họ hoành tráng đời quan; vàng/đô phải giặt rửa/ký gửi tận bên kia bán cầu; con cái du học các nước tư bản về được cơ cấu ngay vào đầu ngõ Trung Ương; lại còn còn có cả lực lượng công an, quân đội lái công xa và lãnh lương từ tiền thuế của dân để đi cưỡng chế nhà đất của dân cho họ…
Kết luận 5: chưa có nước nào tiến bộ với một vận tốc ngang bằng tiến độ đổi đời của bần cố nông thành tư bản đỏ nhanh gọn như ở VN ta.
Thứ sáu, rất tiếc là cuộc triển lãm CCRĐ đang hồi hưng phấn, những nữ vũ công đang cơn ưỡn ẹo, nỗi oan của bác đang trên đà tháo gỡ, uy thế của đảng đang được PR sáng choang, hình ảnh VN ngời ngời ánh sáng văn minh cách mạng… thì bỗng dưng đứt bóng/chết tiệt.
Kết luận 6: tiên sư đám tuyên giáo, chỉ vì tự kỷ lộ hàng mà đành đoạn chấm dứt ngang hông một tiến trình giải oan cho bác, khiến đám thối mồm cứ mắng cho là thứ Lúng Túng Đẻ Lung Tung.

16/9/2014 –  Tròn 64 năm ngày mở màn Chiến Dịch Biên Giới ở Đông Khê.
Blogger Đinh Tấn Lực

Phơi Trần Mặt Trơ Bằng Những Ngọn Gió Đứt Đầu


toilet-mug

Phơi Trần Mặt Trơ

Bằng Những Ngọn Gió Đứt Đầu

. Đinh Tấn Lực


Hệ thống chính trị VN đương đại là một xưởng đẻ danh ngôn. Sòn sòn từng tập, người ta mót được hàng giạ danh ngôn ở mỗi kỳ hội nghị. Hội nghị càng rôm rả, phong bì càng dày cộp, thực đơn càng ngậy bùi, bia bọt càng vung vãi… thì danh ngôn càng rậm rật ngáng chân giật chỏ dẫm đạp nhau nhung nhúc. Đặc biệt là những kỳ hội nghị râu ria (lòng thòng tên gọi) là dịp trồi mặt rặn lời của các thứ nguyên lão lãnh đạo, như Hội nghị Góp ý Dự thảo Văn kiện Đại hội Đại biểu Toàn quốc Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam lần VIII mới đây, chẳng hạn.
Ở đó, dù đã mấy đận lọt sàng ngu ngơ xuống nia ngờ nghệch, người ta vẫn nhặt nhạnh được đó đây cả bồ mã tấu chặt bùn như chém gió.
Ở đó, cựu lãnh đạo gốc mỏ quê cạnh vùng Dung Quất đã kêu gọi đảng và nhà nước này “Phải thực hiện tốt hơn nữa vấn đề dân chủ xã hội thông qua hoạt động của Mặt trận và các đoàn thể chính trị xã hội bằng cách phải tổ chức thực hiện tốt hơn việc giám sát xã hội và phản biện xã hội”. Mới nghe thoáng cứ ngỡ tay này hành nghề bện thừng làm dây neo cho dàn khoan 981:
Vế 1 – Dân chủ xã hội (tốt hay xấu) tùy thuộc vào hoạt động của MTTQ;
Vế 2 – Cần cải thiện ngay việc giám sát xã hội và phản biện xã hội của MTTQ;
Vế 3 (tam đoạn luận) – MTTQ giám sát xã hội tốt hơn và phản biện xã hội tốt hơn thì dân chủ xã hội mới …tốt hơn.
Rồi tự đóng khằn nắp hũ bằng một câu chốt hồn nhiên: “Phản biện cực khó!”. Âu cũng là một kinh nghiệm bản thân trước hàng ngàn phản biện dân sự đối với dự án Dung Quất quê nhà, so với các dự thảo Nghi Sơn, thành Tuy Hạ, Long Sơn, Đầm Môn, Hòn La… từ đầu thập niên cuối của thế kỷ 20.
Nhìn góc khác, “Phản biện cực khó!” cũng có nghĩa là chức năng Giám Sát Xã Hội vẫn còn thực thi được.
Cạnh đó, một cựu lãnh đạo khác (là người nữ duy nhất ký tên vào hiệp định Paris 1973) giải thích rõ hơn vì sao phản biện cực khó: Yêu cầu là phản biện phải “phản ánh một cách trung thành để các lãnh đạo có quyết sách phù hợp”. Tức, vừa phải nói ra điều sai quấy của trên, lại vừa phải chứng tỏ lòng trung thành với trên, rõ là cái khó nó bó chỗ đặt cái mông!
Thế là toi một ngọn gió đứt đầu.

Tới phiên một cựu lãnh đạo từng chèo lái cái MTTQ ngoan hiền nhưng đầy nhiêu khê này (từ đận Thái Bình khói lửa hồi cuối thế kỷ trước). Mới cách đây không lâu, tay này từng gióng tiếng kêu đòi thống nhất hai dân tộc ở hai bên thác Bản Giốc. Nay, lại đòi đảng và nhà nước phải giữ lấy uy tín. Bằng cách nào? “Chỉ có dân chủ mới tạo được đồng thuận, chỉ có đồng thuận mới có được hình ảnh của khối đại đoàn kết toàn dân. Trong điều kiện hiện nay phải giữ bằng được uy tín của Đảng”.
Đọc ngược, để hiểu thấu đáo lời nhận định chân tình và đầy tính “lịch sử” này, người ta thấy ngay: Đảng hoàn toàn tuột tay: Uy tín đã bị chính lãnh đạo giật nước cuốn trôi. Vì sao? Chính yếu là vì lãnh đạo thiếu sự đồng thuận (cho dù là biểu kiến để) tạo hình ảnh đoàn kết gắn bó, với nhau, và với đảng viên các cấp. Nói cho vuông là bởi …keo khô hồ rã.
Điều này không có gì mới, tính từ thời những ngọn roi “giáo trừng” quật ngược tới giờ. Nhất là, gần đây, khi BCT không dám bạch hóa sự kiện Thành Đô như nhân dân đòi hỏi ngay sau vụ dàn khoan 981, cũng chẳng hề dám bạch hóa 5 phiếu chống kiện tàu và 2 phiếu trắng kia là của ai. Chẳng lẽ lại tự mình cầm đèn chạy trước ô tô mà chính thức công bố cái danh sách lãnh đạo đảng khóa tới, ngay trên cái kết quả thiếu đồng thuận giữa nhiệm kỳ này?
Như vậy, cái mới, nếu có, chính là mức độ nâng cấp tình trạng giành giật chiếc míc trên bục chủ tọa đoàn để nhao nhao lên tiếng, vừa tỏ ra quan tâm đến vận mệnh đảng, vừa biểu lộ lòng trung thành nhất mực, lại vừa cố chuyển tải ra ngoài một thứ “chỉ dấu” bâng quơ có đội mũ bảo hiểm “vì dân”.
Còn, cái động cơ (rã bèng) bên trong thì bàn dân thiên hạ có ai mà chẳng rõ:
Tham nhũng chia chác không đều thì làm sao tập thể lãnh đạo nghiến răng đồng thuận? Trừ phi bị thằng WikiLeaks từ Nam bán cầu nó chơi xỏ thốc ngược lên đến tận Ba Đình!
Ơi, thương biết bao những ngọn gió…
Đến lúc cụt đầu vẫn chưa kịp nhìn mặt chủ nhân các đường đao tuyệt kỹ kia thuộc đám nguyên lão nhơn nhơn cao giọng “Ta vẫn còn đây” hay “Ta vẫn còn ngu”.


08/08/2014 – Tròn 6 năm ngày khai mạc Thế vận hội Bắc Kinh, và 6 năm 4 tháng tù của Blogger Điếu Cày.
Blogger Đinh Tấn Lực

Tắc Kè Là Cháu Khủng Long!


tacke-khunglong

 

Tắc Kè Là Cháu Khủng Long!

. Đinh Tấn Lực

Đi qua chưa biết thế nào / Vòng về mới rõ bạn Lào hơn ta” (ĐTL)

Nhắc đến những cung đường khá ấn tượng ở Lào, tất nhiên, đối với người Việt vốn không thuần chỉ là du khách, có lẽ không thể không kể những đoạn Nậm Cắn-XiengKhouang (QL7)/Cầu Treo-VienKham (QL8)/Lao Bảo-Xeno (QL9E)/Lalay-MouangTumian(Tỉnh lộ Saravan). Đặc biệt là nếu chịu khó ngồi xe khách địa phương (không máy lạnh), bạn sẽ có nhiều cơ hội nhận ra lắm điều thú vị:
Thứ nhất là cát. Lào chứa cát ở bãi sông hay kho đụn như các nơi khác thì hẳn rồi. Điểm trội là Lào còn chứa rất nhiều cát trên mặt đường và trong không khí. Chỉ cần mua vài món ăn từ các sạp dọc đường là chắc chắn bạn đã mua được một ít đất Lào với giá cực bèo và không cần thủ tục bằng khoán/sổ đỏ. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, thuở sinh thời, nếu có tiện chân ghé qua đây dụi mắt, hẳn phải có xác suất rất cao là bài nhạc trứ danh “Cát Bụi” đã không như chúng ta từng biết đến.
Thứ hai là cao su. Cho tới giờ này mà sách kỷ lục hoàn vũ chưa vinh danh nước Lào có loại cao su tốt nhất thế giới mới là chuyện lạ. Không phải loại cao su thô (vàng trắng của Bầu Đức) hay cao su tinh chế (thành kẹo hay thành bao). Đó là loại cao su trên từng chiếc đồng hồ. Ở xứ này, bạn không thể sở hữu đất đai thì đã đành, bạn cũng không thể nào làm chủ cả thời gian. Giờ giấc ở đây là một ý niệm mong manh lãng đãng mơ hồ tương đương với xã hội chủ nghĩa. Xe rời bến không có nghĩa là nó sẽ bon bon trên đường. Ngược lại, nó có thể đậu ngay trước cổng bến thêm nửa tiếng để đón chận thêm một mớ khách của chuyến xe kế (mà không cần xé vé). Hoặc ngừng lại bất kỳ nơi nào và bất luận bao lâu, tùy ý bác tài.
Thứ ba, chính là các bác tài. Họ có đầy đủ, hoặc hơn cả mức đầy đủ tố chất của những “lãnh đạo xuất sắc” từng có được cơ hội giảng bài ở trường đảng trung ương bên Cuba, hay, từng gửi được bài đăng trên báo rác tận Đức Quốc. Bảo rằng họ có hơn cả mức đầy đủ tố chất của những lãnh đạo xuất sắc, chỉ là bởi, dẫu sao, dù trễ, họ cũng đưa được hành khách tới nơi.
Hầu hết các chuyến xe đều có hai cơ quan phát thanh và phát khói liên tục: Cái còi xe và cái mồm người cầm lái. Không khác gì tuyên giáo TW và các thứ báo đài nhí nhăng nhí nhô. Họ dừng xe từng chập, nhưng không ngừng nói, đặc biệt là không ngừng đốt thuốc lá (dù chẳng ai dám đoan chắc thuốc Lào làm giảm độ thối mồm).
Suốt dọc những đoạn đường đèo ở cao độ trung bình trên dưới 1000 thước, họ thoải mái dừng xe vào bờ lề, chêm bánh, nhẩn nha phà khói vào mây, nhẩn nha trả giá sát sàn để mua vài bẹ măng rừng, đôi bịch nếp nương, một gùi dưa leo, dăm ba xâu bắp ngô, một vò rượu núi, một con nhím/mễnh/chồn/ kỳ nhông/kỳ đà bị bẫy sập gãy chân. Thậm chí, một xâu rắn lục/rắn mối/tắc kè. Mỗi một sạp như thế tất yếu có một cô gái Lào biết cách vận dụng nhan sắc núi rừng để thách giá. Và cứ thế, hành khách cứ thoải mái dài cổ đợi bác tài trổ tài tán tỉnh.
Mỗi chặng dừng là mỗi chặng đài phát thanh trên xe tự động bật qua chương trình tiếp thị/quảng cáo: Nếp này dẻo ra sao; dưa này dòn thế nào; rượu này nhậu với rắn này thì sâm Cao Ly cũng phải xách dép cho vua…
Lại có những khúc xe dừng ở đỉnh đèo có biển báo đổ dốc 12%. Tức là cứ chạy được quảng 100 thước thì cao độ của xe tụt xuống 12 thước. Xe lên dốc bằng số một, xuống dốc phải hãm tốc bằng máy gài số hai. Cả trườn lên và bò xuống đều thư thả đếm từng thước một. Xe dừng lại ở đầu dốc, chêm bánh cẩn thận, là để bác tài xả bầu tâm sự, xong thắp cả bó hương, khấn vái trước một tảng đá quen thuộc nào đó. Ở giữa dốc mà ngửi ra mùi khét dầu thắng là cả xe xanh mặt như nhau. Mới hay, trước khi bị tuột dốc đứng thì khả năng bài tiết của con người có xác suất “cật lực” làm việc gấp đôi/gấp ba?
Rồi tới một đoạn khác, xe lại dừng. Bác tài thong thả xách từng bịch/từng xâu thổ sản vào một căn nhà cao cẳng chơ vơ ven đường, lục đục hàng nửa giờ mới trở ra. Hành khách, cả nam lẫn nữ, tranh thủ tưới cây và duỗi chân. Có bạn Việt đi cùng mà nói được tiếng Lào, hay bạn Lào mà nói được tiếng Anh, là cả bọn học thêm được nhiều thứ: Lân la với chú phụ xế, mới biết đây là “cơ quan vợ bé” của bác tài.
Bác tài, chưa hẳn là chủ xe, nhưng, ở khoảng giữa hai đầu bến xe, đã không ngại chứng tỏ cái phong thái chẳng những như chủ xe, mà còn là cả chủ con đường. Giá mà đường dài suốt dọc từ bản Lanetoui (Phongsary) xuống đến bản Kynark (Champasack), có khi mấy bác tài này làm chủ cả đất nước Lào cũng nên.
Với ngần đó phong cách tiêu biểu (tự nhiên/tùy tiện/độc đoán/mê tín/hám ăn/háo sắc/đa thê… vân vân), khó ai dám bảo là quá đáng, khi nghe lời nhận xét rằng các bác ấy có thừa tố chất “lãnh đạo xuất sắc”.
Không tin thì bạn chờ tí. Đến lúc bạn nghe đài phát khói trên xe luận về thuyết “tắc kè thuộc giống khủng long xưa”, thì không thể tránh được, bạn sẽ có ngay cái cảm giác gật gù:
- Vâng, đồng chí lãnh đạo chủ xe kiêm chủ đường đã phán thế thì chắc bắp rằng tắc kè buộc phải là loại động vật có vú! Đa phần là sở hữu nhiều vú, tính từ hội nghị Thành Đô 1990.
Rồi lại nghĩ, một khi đã trả tiền vé, tức là tin cậy mà ủy thác sinh mệnh của mình cho bác ấy trên suốt đoạn đường, hẳn bạn sẽ có thêm một cảm giác lạ lẫm khác: Mua vé xe, nói theo “Nhận thức mới” của Ku Tổng, có phải là một hình thức “lấy phiếu tín nhiệm” mà không được “bỏ phiếu tín nhiệm” cho bác tài ấy không?
Chỉ cần ngần đó một câu hỏi vu vơ vớ va vớ vẩn, là cả bọn trên xe tranh nhau còm ỏm tỏi:
  • Trước tiên cần phải xác định tín nhiệm là gì/ai tín nhiệm ai/tín nhiệm có mấy tầng/ai có quyền chỉ đạo cho ai tín nhiệm ai/trị giá tín nhiệm quy ra đô hay quy ra đất thế nào/nội dung phiếu tín nhiệm cần ghi những gì?
  • Không cần thiết! Tiến sĩ ngành xây dựng đảng đã phán, nếu không phải chân lý thì là chân giò à?
  • Vậy thì hãy bàn cái từ đối giữa hai vế, tại sao lấy, và tại sao bỏ?
  • Vô ích! Khi viết tiếng Việt mà cần có dấu để khỏi đọc nhầm qua nghĩa khác, người ta lấy dấu hay bỏ dấu? Hay lấy dấu rồi bỏ dấu?
  • Cái này là chuyện đại sự, lớn hơn cả Biển Đông, không thể ví von thế được. Hãy tập trung vào chuyện lấy trước, chuyện bỏ sau, mới là lô-gích và đúng quy trình.
  • Lấy phiếu tín nhiệm ắt hẳn cũng dễ dàng chẳng khác Lấy phong bì?
  • Nếu phe địch nhất quyết Cầm phiếu tín nhiệm,  Giữ phiếu tín nhiệm, hay Giấu phiếu tín nhiệm, thì theo truyền thống 1945, ta có thể Cướp phiếu tín nhiệm chứ?
  • Vay phiếu tín nhiệm thế nào? Lãi suất có cao lắm không?
  • Đáng ngại nhất là trường hợp phe địch Tráo phiếu tín nhiệm. Ta phải làm gì trước đó và sau đó?
  • Thế nào là Bỏ phiếu tín nhiệm? Là Vất phiếu tín nhiệm/Quẳng phiếu tín nhiệm/Loại phiếu tín nhiệm?
  • Hay đó là động tác bỏ phiếu vào thùng? Nếu thùng còn trống và phiếu có thể lượn lờ trước khi rơi xuống đáy thì tại sao không văn vẻ gọi là Thả phiếu tín nhiệm?
  • Gặp tay lỗ mãng hằn học thì kêu bằng Ném phiếu tín nhiệm vào thùng, được không?
  • Nếu thùng phiếu hơi bị đầy thì kể cũng hơi bị khó để Nhét phiếu tín nhiệm/Tọng phiếu tín nhiệm/Thồn phiếu tín nhiệm!
  • Về mặt nội dung thì có lúc có 3 chọn lựa (Tín nhiệm cao/Tín nhiệm/Tín nhiệm thấp), lại có lúc thu gọn thành 2 chọn lựa (Tín nhiệm/Không tín nhiệm), rất dễ gây hoang mang cho trình độ nhận thức của các đại biểu giữa các trường hợp, và dễ phát sinh hậu quả nhầm lẫn làm trái ý chỉ đạo của trên.
  • Chi bằng chia hẳn ra làm tám lớp tín nhiệm, kêu bằng Bát Độ Tín Nhiệm, từ tốt (bát phẩm) tới cực tốt (nhất phẩm)với thuớc đo cụ thể như sau:
    1. Tin tưởng tới mức ngang bằng như đ/c Nguyễn Văn Linh tin đ/c Giang Trạch Dân tại Thành Đô;
    2. Tin tưởng tới mức ngang bằng như đ/c Phạm Văn Đồng tin đ/c Chu Ân Lai  giữ hộ cả Biển Đông cho Việt Nam;
    3. Tin tưởng tới mức ngang bằng như đ/c Nông Đức Mạnh tin đ/c Hồ Cẩm Đào khi ban cho 16 chữ vàng và 4 tốt;
    4. Tin tưởng tới mức ngang bằng như đ/c Nguyễn Chí Vịnh tin “đàm phán song phương Việt-Trung” là giải pháp cho mọi vấn đề tại Biển Đông;
    5. Tin tưởng tới mức ngang bằng như đ/c Nguyễn Tấn Dũng tin các chuyên gia TQ về khai thác Bôxít Tây Nguyên có lời và có lợi cho VN;
    6. Tin tưởng tới mức ngang bằng như tin lời hứa từ chức của đ/c Nguyễn Tấn Dũng nếu không trị được tham nhũng;
    7. Tin tưởng tới mức ngang bằng như tin lời kêu gọi chống sâu của đ/c Trương Tấn Sang;
    8. Tin tưởng tới mức ngang bằng như tin bức hình công an đẩy dân ngồi xe lăn qua đường.
Cái còm cuối là, với bằng đó đề nghị, Quốc Hội ta chắc có đủ việc làm đến hết năm 2015. Và có lẽ nên tận dụng thời gian này trong lúc tại Biển Đông chỉ đang xảy ra “những chuyện lục đục nhỏ trong gia đình”, có khi lại tránh được những lục đục lớn hơn.
Cái còm cuối đó bị cắt ngang, bởi bác tài đã lững thững từ bìa rừng đi trở lại xe. Hắn nhắc nhở phụ xế là chuyến sau nhớ mua theo giấy vệ sinh, để không phải dùng tạm mớ vé của khách.
Ơ hay! Phe ta đang khai triển ý niệm mua vé xe, nói theo “Nhận thức mới” của Ku Tổng, có phải là một hình thức “lấy phiếu tín nhiệm” mà không được “bỏ phiếu tín nhiệm” cho bác tài ấy không? Thế mà hắn dùng thay giấy vệ sinh, là thế nào?
Tầm này phải ngang với tắc kè X, chứ rắn mối Lú thì đến cuối thế kỷ cũng không tài nào bò tới đó được.
Quả thật, nhờ vậy mà cả bọn cùng vỗ đùi đánh đét: “Có rõ là rõ cái chỗ đó!

25/6/2014 – Kỷ niệm 1 chuyến đi nhớ đời bằng xe khách trong 5 ngày ghé 4 nước.
Blogger Đinh Tấn Lực, chép tặng để tạ lỗi trật ngày hẹn với người bạn Phây ở Paksé.

Quan Béo Phọt Óc Heo


giang02

Quan Béo Phọt Óc Heo

. Đinh Tấn Lực

VN ta đã được thế giới chứng nhận có nền kinh tế thị trường, thông qua chiến lược Buôn bộ trưởng và Bán vé số” (ĐTL).

Tin vui ngày Rằm rơi vào Thứ Sáu 13: Ku Tổng xác nhận là đã quá khớp khi tuyên bố trong hội nghị trung ương rằng chưa biết đến cuối thế kỷ này có thể kết thúc tiến trình hoàn tất XHCN hay không.
Công đầu là do nỗ lực của đa phần đảng viên hành nghề bộ trưởng.
Đâu đó trên Phây có một status phiếm, đại ý như sau:
Một bà đầm tây đi chợ Việt, không nói được tiếng Việt, chỉ ra hiệu. Bà vén váy chỉ vào đùi, chị bán hàng cắt ngay cho 1 ký thịt đùi. Qua hàng kế, bà ta kéo áo chỉ vào ngực, chị bán hàng cân ngay 1 ký ức ngan. Qua hàng kế nữa, bà hơi lúng túng, sau cùng, chỉ vào cái tivi, anh bán hàng lập tức gói ngay cho 1 ký óc heo. Lúc đó, tivi đang chiếu trực tiếp cảnh QH chất vấn các bộ trưởng.
Tác giả chuyện phiếm này có phần nào kỳ thị heo chăng?
Không rõ, nhưng cứ nhìn mặt Ku Giàng tên màn hình thì có thể hiểu ra sức liên tưởng của người xem.
Và nếu có thể kiên nhẫn ngồi nghe Ku Giàng thuyết luận về mức thu nhập cao của bà con bán vé số, hẳn là chính mỗi khán thính giả truyền hình VN cũng có thể có cùng cảm nhận như anh chàng hàng thịt bán óc heo kia.
Tay chủ thớt ấy bỏ vốn tự tạo ra để buôn thịt kiếm sống và nuôi gia đình, tức là làm ăn lương thiện. Lại hiểu ngay yêu cầu của một khách hàng câm tiếng Việt thì quả là cực thông minh. Thế, thông minh tầm đó thì không thể không biết đến cái hoạt cảnh nhộn nhịp buôn ghế bất lương ở tầng thượng của lãnh đạo: Một giáo viên ra trường phải chạy vài trăm triệu để có được cái bục đứng lớp. Thậm chí, một lính biển cũng phải chạy vài trăm triệu để ra giữ đảo (được nhiều ưu đãi). Thì khó ai hình dung được bọn óc heo kia đã chạy bao nhiêu trăm tỷ để tóm cái ghế bộ trưởng. Tay chủ thớt, và rất đông những người làm ăn lương thiện khác, hẳn phải có một nỗi uất hận kinh hồn và một niềm khinh bỉ cực cao mới có thể gói ngay món óc heo cho bà khách hàng đi chợ bằng ngón trỏ ấy.
Có khi tay hàng thịt kia đã kịp nhận ra cái thớt của hắn còn quá nhỏ. May mà nhân loại đã phát minh ra loại truyền hình màn ảnh rộng. Không thì thiên hạ khó thấy hết khuôn mặt đồ sộ của ngài bộ trưởng chủ nhiệm ủy ban dân tộc bán vé số.
Rõ là người ta bắt được ngay đây, với hình ảnh Ku Giàng đang hùng biện đến rung cả nọng trong nọng ngoài kia, chí ít là một chút cảm thông với lời xác nhận của Ku Tổng, rằng, chưa biết bao giờ mới chạm tới cái XHCN lung linh nhang khói nọ, nhưng cũng đã bước đầu vượt qua biết bao hố hầm xương máu để đạt được cái thành quả thần kỳ thu gọn dân tộc vào hai giai cấp hiện nay: bộ trưởng và bán vé số.
Giai cấp bán vé số không hẳn cần (và cầm chắc chẳng đủ tiêu chuẩn mỡ mặt) để đề bạt ra người đại diện. Song, chắc chắn phải cỡ Giàng Seo Phử mới xứng đáng “đại diện” cho giai cấp (quan béo) bộ trưởng.
Với hai giai cấp thu gọn đó, VN được gì?
Trước tiên, sách kỷ lục thế giới phải công bình mà công khai xác nhận rằng VN là nước duy nhất trên thế giới có những bậc lãnh đạo chuyên ngành, với mớ danh thiếp in chữ đậm (tuyền là danh ngôn thời đại ở tầm “out-Langtan Langtan — quá cha Lăng Tần”), đại loại như sau:
DaiDien

Kế đến, “sự thật” ấy nói gì?
Giai cấp này ăn gì mà nảy nòi ra những khối nọng nặng oằn ấy?
Nhà thơ Hà Huyền Chi có một bản giải trình tóm lược cực ngắn với tựa đề là Triệu Thằng Ăn Cắp:
“Xã viên ăn cắp củ khoai
Đội viên ăn cắp một vài ký phân
Huyện ủy ăn cắp cái cân
Tỉnh ủy trộm gỗ thủy lâm xây nhà
Bộ đội ăn cắp quân xa
Công an ăn cắp thịt da tội tù
Pháp đình cưỡng lý đoạt từ
Hiến Pháp đánh cắp tự do nhân quyền
Nhà băng ăn cắp bạc tiền
Nhà trường ăn cắp niềm tin nhi đồng
Tướng lãnh ăn cắp chiến công
Nhà thương ăn cắp tấm lòng lương y
Bác Hồ chính kẻ đạo thi
Triệu thằng ăn cắp còn chi giống nòi ?”
Không thấy nhà thơ kể tội giai cấp bán vé số. Tuyền chỉ trong phạm vi giai cấp đảng viên đang phấn đấu buôn đủ loại ghế hành nghề ăn cắp đại trà…

*

“Tử huyệt của chế độ không nằm ngoài cơ thể của nó” (ĐTL).
Nói theo kiểu “bất động sản bắt đầu chuyển động tích cực”, hãy thử bật lại một câu hỏi …khó:
- Thế, đã biết chúng ăn cắp đến xệ nọng, sao ta cứ phải cưu mang cái lũ óc heo mặt lợn ấy?
Hượm đã nào, hãy chịu khó thử thêm phát nữa: Lược duyệt lại phản ứng của nhà nước trong vài thập niên qua, vào các thời mốc điểm, xem sao:
  • Tù cải tạo: Tù vượt ngục/lập tổ kháng cự… – nhà nước tiêu diệt;
  • Ngăn sông cấm chợ/Tận diệt tư thương: Dân buôn lậu/phá xưởng/phá hợp tác xã… – nhà nước dẹp bỏ các chính sách chết tiệt đó;
  • Vượt biên: Dân dè bĩu/tiếu lâm/nhạc chế… – nhà nước ngó lơ;
  • Polpot: Dân trốn nghĩa vụ – nhà nước truy lùng;
  • Chiến tranh biên giới: Dân xung phong – nhà nước cướp công;
  • Đổi mới: Văn nghệ sĩ chớp thời cơ nong xích – nhà nước lập cập xiết lại;
  • Quốc tế tan rã: Dân hy vọng tới phiên – nhà nước bưng bít tin tức, ra sức tuyên truyền hồng và lếch thếch kéo nhau đi đường bộ qua Nam Ninh;
  • 1997: Dân phản ứng dữ dội ở Thái Bình/Xuân Lộc/Đông Anh/Sóc Sơn… – nhà nước xuống nước;
  • 2007: Dân biểu tình chống Tam Sa/phát triển hệ thống dân báo –  nhà nước phóng tay đàn áp để chứng tỏ lòng trung với quan thầy theo đúng mật ước Thành Đô;
  • 2008: Dân chống rước đuốc, chống nhà nước dưới vỏ bọc chống tàu – nhà nước tăng sức đàn áp;
  • 2009-2012: Dân thao dượt đấu tranh bất bạo động ở Thái Hà/Tam Tòa/Đồng Chiêm/Cồn Dầu/Tiên Lãng/Văn Giang/Dương Nội/Cần Thơ/Thái Bình…, dân nâng tầm đấu tranh sau vụ tàu Bình Minh bị cắt cáp, dân đã vượt qua sợ hãi: hình thành No-U, mạng lưới Blogger và các hình thái sinh hoạt đấu tranh khác – nhà nước chùn tay, và hệ truyền thông chính quy bị bỏ rơi khá xa sau mông làng dân báo;
  • 2012: Dân phát huy hệ thống truyền thông ngoài luồng, tin tức và bình luận được cập nhật như cái búng tay/nháy mắt – Tuyên Giáo loay hoay/tê liệt, nhà nước vận hành tùy ý mỗi tầng/mỗi nơi;
  • 2013: Hoạt động XHDS phát triển/dân ra nước ngoài quảng diễn và vận động dư luận quốc tế – nhà nước té ngửa, phản ứng bằng nước bọt;
  • 2014:  Cụm từ VNCH phổ cập, dân qua Thụy Sĩ/Mỹ/Úc điều trần – nhà nước bó tay;
  • 2014: Sự cố Haiyang981, dân lật mặt đảng – khiến đảng mất tính thống nhất/xuyên suốt, nhà nước lúng túng/ló đuôi phò tàu bán nước/phát biểu ngày càng nhăng cuội như kể trên…
  • 2014: Lòng dân sáng rõ và kết đoàn, điển hình là qua sinh hoạt Bầu Bí hay kỷ lục Góp gạo cho Dương Nội, “phản động” trở thành tĩnh từ đẹp, vinh dự và lan tràn đều khắp…, còn giới đấu tranh coi chuyện đi tù như giấc ngủ trưa – nhà nước vò đầu/bứt tai/thở dài.
Nhìn ngược, từ sinh hoạt kháng cự đến châm biếm, đến xuống đường, đến quảng diễn quốc tế vận, đến ngang nhiên sinh hoạt xã hội dân sự… đích thị đó là những chặng đường dài đầy gai, nhưng, tựu chung, hóa ra, các mắt xích độc tài đã được bà con ta bền gan nong ra khá rộng, tới mức phọt ra cả đống óc heo vừa nói.
weak link
Đã có người ví von “Phò đại cục – Chuốc đại nhục”. Ấy là nói về bọn óc heo thờ hán. Ấy cũng là cách nói của một bộ phận lớn/vừa/nhỏ nào đó đã thấy căm tàu chỉ một căm ta đến muời, ngay trong lòng chế độ, kể cả chiến binh và cựu chiến binh, thậm chí, không ít dư luận viên trắng mắt sau một thời gian chạm trán trên Phây.
Dân càng không chịu nổi mối nhục vĩ đại đó. Xài từ của mùa bóng đá rộn ràng này, thì rõ là dân đã thư thả dí đảng và nhà nước vào thế việt vị, ngậm gân gà đến lòi tử huyệt: Lạy tàu không được mà dìm dân cũng không xong.
Tức là, đã đành chẳng thể xoay phải/xoay trái, mà còn cấm cả xoay lui.
Chuyện gì có thể xảy ra kế tiếp?
Hẳn phải là nhiều chuyện, nhưng ắt là, với dân, không thể thiếu chuyện Thoát cộng để Thoát hán.
Nhân mùa tranh tài túc cầu thế giới này, hãy tạm tắt các chương trình thời sự trên tivi mà ngó ra biển và cược nhau một can bia hơi, xem thử, với đà này, đứa nào đổ trước: Bắc Kinh hay Ba Đình?

14/6/2014 – Kỷ niệm tròn 729 năm Thái sư Trần Quang Khải cùng các tướng Phạm Ngũ Lão và Trần Quốc Toản đánh thắng thủy quân Nguyên Mông ở trận Chương Dương, tái chiếm Thăng Long. Bên kia bán cầu, lại tròn 239 năm ngày thành lập Hải quân Hoa Kỳ.
Blogger Đinh Tấn Lực, báo cáo cùng các bạn chưa ra khỏi nhà tù nhỏ. 

Nâng Niu Niềm Tự Hào Rất Việt

proud

Nâng Niu Niềm Tự Hào Rất Việt

. Đinh Tấn Lực

Rõ là bạn không theo sát tình hình thời sự, nên mới bật ra câu hỏi tưởng là chỉ để làm khó nhau:
Tự Hào là gì?
Bạn ơi… Tự Hào, theo Ban Tuyên Giáo TW, và phản ánh trên mặt báo, chính là:
  • Tàu Ta nhỏ, ta đảo quanh vòng nhỏ, tàu giặc không thể bám sát được, thế là thoát khỏi tầm vòi rồng cao áp của giặc.
  • Ta đã cật lực khuyến khích ngư dân ta bám biển. Sự hiện diện của ngư dân Ta chính là sự khẳng định chắc nịch không thể chối cãi về chủ quyền của VN Ta.
  • Ta cũng đã văn minh và hiện đại gửi sắc lệnh bằng tin nhắn đến hàng chục triệu phôn di động để ngăn chận mọi cuộc biểu tình có thể gây bất lợi cho quan hệ ngoại giao giữa VN Ta với nước bạn TQ.
  • Tuyên giáo TW của Ta đã nhanh nhạy đưa ra nhận định rằng dàn khoan này tương đương với một chiếc tàu, nên có thể tung tăng trên biển Ta, miễn là không hút dầu bắt cá là được.
  • Ta đã công khai tố cáo trước dư luận quốc tế về âm mưu của TQ “Đưa thuyền nhỏ chắn ngang để cho tàu ta mắc mưu đâm phải”.
  • Nó đâm bể tàu ta mà ta nhất quyết im lặng, nhất quyết không trả đũa, bởi đó là sức mạnh và tính nhân đạo của VN Ta.
  • Với toàn bộ sức mạnh và tính nhân đạo đó, chính Ta chứ không ai khác, cực lực lên án các thế lực thù địch đã khuấy động làm sứt mẻ mối quan hệ hữu nghị răng môi Trung-Việt, đặc biệt là thế kực của Việt Tân Khủng, chỉ cần 3 đảng viên đã huy động được trên 2 vạn công nhân tham gia biểu tình.
  • Ta đã văn minh và nhân đạo tận tình hợp tác với chiến hạm TQ vào tận cảng VN để di tản hàng ngàn công nhân TQ.
  • Ta trưởng thành và chín chắn hơn đối thủ TQ, biểu hiện qua quan niệm công khai và chính thức coi chuyện xung đột tranh chấp biển đảo tầm quốc tế, chí ít là tầm quốc gia này không có gì lớn hơn những chuyện hục hặc thông thường trong gia đình.
  • Ta đã khám phá ra “Máy bay trinh sát TQ ngang nhiên ghi hình tàu Việt Nam”.
  • Ta đã văn minh và khẽ khàng lên tiếng: “TQ hạ đặt dàn khoan bất hợp pháp vào vùng biển chủ quyền Việt Nam là chuyện bức xúc cho nhân dân Việt Nam và cả dư luận, cộng đồng quốc tế”.
  • Ta văn minh mà giữ im lặng khi bị tấn công, nhưng đã gióng tiếng công khai tố cáo “Trung Quốc dựng chuyện bị tàu Việt Nam tấn công”.
  • Ta là con kiến nhưng có thể vặn con voi là tại sao nó đè Ta, đâm lật ngửa (hay úp?) tàu Ta mà không quăng cho nổi một chiếc phao.
  • Ta đã văn minh và nhẹ nhàng nhắc nhau về mối tương quan “hữu nghị viển vông/lệ thuộc”, trước khi công khai nhắc nhau “duy trì mọi quan hệ”, bất kể viển vông hay lệ thuộc.
  • Ta dám thỏ thẻ trước hội nghị rằng “nếu TQ cứ nói mà không đi đôi với làm như này thì TQ sẽ trở thành quốc gia không đáng tin cậy”.
  • Ta là một trong vài nhà nước hiếm quý trên thế giới vẫn còn rất “Đau lòng với tình hình hiện nay của phong trào cộng sản, công nhân quốc tế” và vẫn còn thiết tha “Yêu chế độ và lo cho con tàu Cộng sản và công dân quốc tế…”.
  • Ta không cần sờ gáy chính mình để mạnh miệng tuyên bố rằng: “Đại cục của 1 quốc gia chính là sự tin cậy của quốc gia đó với cộng đồng quốc tế, đối với những quốc gia láng giềng. Nhưng quan trọng hơn sau đó nữa, hậu quả lâu dài nữa là đối với chính nhân dân họ”.
  • Ta đã phân tích sâu sắc và nhận định sát sườn rằng trong vụ hạ đặt dàn khoan này, “TQ bị thiệt hại nhiều hơn”.
  • Nhân đó, Ta cũng long trọng khẳng định trước hội nghị quốc tế rằng “Quan hệ của VN và nước bạn TQ vẫn tốt đẹp””
  • Ta long trọng khẳng định với toàn dân rằng “16 chữ ấy có thể có lúc không đạt được nhưng nó vẫn là cái mong muốn muôn thuở”.
  • Nhân đó, Ta cũng đã hạ thấp mức độ ngữ nghĩa của bức Công Hàm thành Công Thư, đặc biệt nhấn mạnh rằng trong đó không hề có chữ Hoàng Sa.
  • Ta dám khuyến cáo một bậc đàn anh đời đời kính yêu rằng: “Hãy suy nghĩ kỹ và dừng lại hoạt động không xứng đáng”.
  • Ta hài lòng về lời tuyên bố của Thủ tướng Nhật tại Hội nghị thượng đỉnh, nhưng điều đó không có nghĩa rằng Ta đồng ý với quyết định của Nhật là cắt ODA.
  • Ta vẫn còn chần chừ đắn đo cân nhắc, cho dù “Mỹ muốn tìm kiếm cơ hội để tăng cường quan hệ với Việt Nam”.
  • Chỉ 3 tuần sau khi dàn khoan yên vị, Ta đã kịp thời báo động giữa 500 đại biểu QH rằng “Hòa bình và an ninh đang bị đe dọa”.
  • Cùng lúc đó, chúng ta cũng đã sớm sủa báo động một nỗi nhục quốc thể, ngay trên đài truyền hình quốc gia, khi “Ngọc Trinh diện váy jean rách ra sân bay”.
  • Ta nhất mực giữ tình hòa khí bốn phương, không cổ võ hành động của chính phủ Phi đưa ra tòa án xét xử số ngư dân TQ vi phạm vùng đặc quyền kinh tế biển của Phi, bất chấp mọi đe dọa từ Bắc Kinh.
  • Ta đã công khai đăng báo hình ảnh sưu tầm được trên mạng về nỗ lực của TQ cải trang chiến hạm thành tàu cá.
  • Ta là nước đầu tiên và chắc chắn là duy nhất trên thế giới từng đưa chủ đề biện chứng dàn khoan và lòng ái quốc vào đề thi.
  • Ta có thể cũng sẽ là nước đầu tiên và duy nhất có một chính phủ dồn sức khuyến khích mỗi ngư dân VN đứng đơn kiện nhà nước TQ ra tòa án quốc tế.
  • Đối thủ ắt phải biết rằng Ta coi thường chúng đến đâu, một khi Biển Đông dậy sóng mà QH ta vẫn cật lực thảo luận rốt ráo về quy tắc Hoa Hậu Còn Zin.
Đúc rút lại, niềm TỰ HÀO VĨ ĐẠI RẤT VIỆT của Ta là: Nó tát tai, tưởng má Ta bầm, nào ngờ tay nó sưng.
Đấy, cứ thế bạn nhé…
Hãy chịu khó đọc thêm tin tức thời sự và nâng cấp niềm TỰ HÀO HOÀNH TRÁNG hơn nữa cho chính mình, bạn nhé!
Chúc bạn Google thường xuyên và hiệu quả, để (thân tâm an lạc và) mọi điều yên trí.

07/6/2014 – Kỷ niệm tròn 72 năm kết thúc trận hải chiến Mỹ-Nhật quanh đảo san hô Midway.
Blogger Đinh Tấn Lực

Chống Nạng Vào Tương Lai

cancanngoaigiao

Hãy Bình Tâm Vững Chí…

Chống Nạng Vào Tương Lai

. Đinh Tấn Lực

Đảng và nhà nước đang khuỵu gối gò lưng nắn nót viết dòng sử mới trên giấy Lancy” (ĐTL).

Hôm nay, cả thế giới tưởng niệm 25 năm quảng trường Thiên An Môn loang loáng máu .
Các cháu có sinh nhật “lục tứ – bát cửu” gì gì đó, ở Trung Quốc, nay đã tròn tuổi vượt ngưỡng cao học. Một số đang thi tốt nghiệp văn bằng thạc sĩ và chưa biết sẽ làm gì với nó.
Không ai chắc các cháu đã nghĩ gì về hàng vạn bà mẹ của những sinh viên nhầy nhụa thịt xương dưới xích chiến xa, hay tung người bật máu dưới làn đạn bảo vệ đảng của quân đoàn Ngoại Mông.
Không ai chắc các cháu sẽ nghĩ gì về một Triệu Tử Dương lẽ ra đã thay đổi bộ mặt Trung Quốc trên chính trường thế giới từ 25 năm trước.
Nhưng, mọi người có nhiều hy vọng các cháu đã chiêm ngưỡng bức ảnh của AP chụp cảnh một người biểu tình vô danh, đơn độc giang tay đứng chặn đoàn xe tăng sát thủ trong gần 30 phút.
Người ta cũng có nhiều hy vọng, hoặc đoan chắc, là các cháu đã nghiêng mình kính phục Quân đoàn 38 trấn đóng tại Bắc Kinh về sự dũng cảm từ chối lệnh thảm sát nổ súng vào dân.
Rất đông người trên trái đất này đồng cảm với các cháu về những điểm đầy tính nhân văn đó.

*

Riêng người Việt Nam, có lẽ điều này nhắc nhớ cho họ nhiều hơn, về những sự kiện liên quan…
2014 cũng là dịp kỷ niệm 65 năm thành lập nước Cộng Hòa Nhân dân Trung Hoa, không hẳn là của nhân dân Trung Hoa, mà là của đảng CS Trung Hoa, tức Trung Cộng (tính từ ngày 01 tháng 10, 1949).
Năm đó, 1949, theo âm lịch, là năm Kỷ Sửu, năm con trâu. Nó không chỉ cày nát đất nước và con người Trung Hoa lục địa, mà cả những nước láng giềng, điển hình là Tân Cương, Tây Tạng, và …Việt Nam.
Tại Việt Nam, ít người để ý rằng lớp trẻ sơ sinh năm 1949, tuổi con trâu Kỷ Sửu, đã có những bốn đứa hiện đương nhiệm trong bộ chính trị đảng CSVN (không kể đứa thứ 5, cùng tuổi, là nguyên ủy viên BCT Lê Hồng Anh).
Bốn đứa đương kim ủy viên BCT (từng góp phần cày nát đất nước và con người VN) kia là:
Trương Tấn Sang (21/01/1949)
Phùng Quang Thanh (02/02/1949)
Phạm Quang Nghị (02/9/1949)
Nguyễn Tấn Dũng (17/11/1949)
Bản tử vi 2014 tuổi Kỷ Sửu 1949 (66 tuổi Âm Nam) liệt kê các thứ như sau:
Tướng tinh:   Chim cú Con dòng à Xích đế, phú quý
Mạng:             Tích lịch hỏa (lửa sấm sét)
Sao:                 Thủy diệu: có chuyện buồn, đi xa có lợi
Hạn:                Thiên tinh: rối rắm, tranh chấp
Vận niên:       Thử quy điền (chuột về đồng)
Thiên can:      Giáp gặp Kỷ: tương sinh
Địa chi:           Ngọ gặp Sửu: khắc nhập (hao tổn)
Xuất hành:     Từ 1 đến 3 giờ sáng mồng 1 Tết: hướng Tây Nam, đón Tài thần
Màu sắc:        Hạp màu: đỏ, xanh. Kỵ màu: đen, trắng.

Lời bàn nhanh:
  • Loại này, chẳng cần tướng tinh, cứ cầm quyền thì phú quý cầm chắc;
  • Tất nhiên là đảng bộ các cấp đều rối rắm/tranh chấp/xung đột, càng về gần TW thì càng đậm càng căng, cho nên, ngay tại BCT thì đấu đá thường trực, dữ dội và cho dù có đội đảng chung vẫn quyết chẳng đội trời chung (4 thằng Tích lịch hỏa ở chung nhà thì rất nên là nhà …bếp);
  • Vận niên chuột về đồng thì rộn ràng rúc rỉa rốt ráo những phi vụ chót năm nay;
  • Giáp gặp Kỷ, dù trước hạn mấy tháng, vẫn đành phải dời về Vũng Chùa hốt tổ yến;
  • Ngọ gặp Sửu, lại dính với Dương, nên chẳng cần ra tòa cũng được triều đình đột xuất ban cho án tử toàn thây (trong xe chuyên dụng trên đường nhập viện);
  • Phần xuất hành hơi bị nhiễu: Tầm ủy viên BCT thì cần cóc gì phải xuất hành, ngồi một chỗ cũng mỏi tay đếm đô bay về không kịp thở;
  • Phần màu sắc cũng bị lỗi: xanh/trắng là 2 màu kỵ (màu của VT Khủng), đỏ phải thêm vàng (tổng cộng 6 sao rõ nét), đen nên giảm bớt (thời nay búa liềm cần giấu kín).

Bàn rộng thêm:
Năm nay, các Âm Nam Kỷ Sửu gặp sao Thủy Diệu chiếu mạng: Tình cảm có buồn phiền, mất mát, nhưng công việc làm ăn thu nhập không ảnh hưởng là bao. Sao Thủy Diệu thuộc hành thủy, đối với mạng Tích lịch hỏa: Năm nay tốt ít, xấu nhiều, ngoại duyên hoàn toàn bất lợi, ở gần thì dễ đứt hơi, tuy nhiên đi xa thì có thể giữ được tài lộc, càng xa càng tốt, càng sớm càng hay…
Năm nay hành Kim, kỵ Hỏa, cực kỵ Tích lịch hỏa, nên hoàn toàn bất lợi cho mọi mưu tính công việc cùng công việc làm ăn dài ngày của Âm Nam Kỷ Sửu: Tiền bạc tốn hao, sức khỏe yếu kém, công việc không được như ý, thời thế không thuận, mô mìn đầy ngõ, thường gặp trở ngại/chống phá. Đây là năm mà các Âm Nam Kỷ Sửu phải chịu nhiều duyên xấu. Tuy rằng có thể xin về hưu và cúng sao giải hạn để tránh bớt nạn tai bệnh hoạn (Tiểu hạn được Sinh địa), nhưng về mặt tinh thần vẫn phải liên tục chịu nhiều loại áp lực tứ bề…

*

Bọn Tây, đối với dân Á Đông, có một điều thua thiệt không hề nhỏ là …cóc rành Tử Vi. Thành ra, cứ coi mặt đặt tên, nghe rên đoán đỉnh:
Thông qua các dòng tít nảy lửa “tích lịch hỏa” trên báo quốc doanh…
·        Hội nghị G7 sẽ chỉ trích TQ;  v.v…

Và thông qua mớ lời cong mềm mại của bộ tứ Âm Nam tuổi trâu nói trên…
“(Về luật biểu tình dự phóng) Cũng chỉ mong muốn thôi” (tuổi trâu Phạm Quang Nghị);
Duy trì quan hệ với TQ trên các lĩnh vực” (tuổi trâu Nguyễn Tấn Dũng);
Phải hết sức bình tĩnh” (tuổi trâu Trương Tấn Sang);
Quan hệ VN và nước bạn TQ vẫn tốt đẹp” (tuổi trâu Phùng Quang Thanh).

Dưới mắt thế giới, tất cả đã thần kỳ hòa quyện vào nhau, hợp thành bức tranh khổ nhục một đoàn tàu Cảnh sát biển VN bị hạm đội Ngư Chính của Trung cộng đuổi chạy như vịt loanh quanh một dàn khoan khủng thả trôi… Trong đó, chất liệu/màu sắc/bố cục/ánh sáng/nét cọ… và cả khung tranh, là của bộ tứ tuổi trâu kia chỉ đạo.
Chỉ một vài chấm phá gam màu tươi, chính là niềm vui len lén rạo rực râm ran rần rật, khi thấy lũ “điên cuồng tấn công” mà bị đám Nhật bẻ cho “cứng họng”.
Dường như chưa đủ yên tâm về những chỉ đạo mềm mỏng đó, Vũ Mão, (dù chỉ là cựu chủ nhiệm UB đối ngoại của QH và dù không thuộc dạng tuổi trâu), cũng đã phấn đấu gửi gắm đôi lời trăn trở về tình hình biển Đông nhân dịp QH khóa 13 khai mạc phiên họp kỳ 7, như sau: “Chúng ta nên nói với nhân dân thế nào về phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt trong quan hệ đối ngoại hai nước. Tôi cho rằng, 16 chữ ấy có thể có lúc không đạt được nhưng nó vẫn là cái mong muốn muôn thuở … Tôi muốn các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Chính phủ và QH luôn bình tâm, vững chí ”.
Vâng, một khi toàn ban lãnh đạo Ba Đình, cả tuổi trâu lẫn xấp xỉ trên dưới tuổi trâu, đều bình tâm vững chí một lòng một dạ sắt son coi 16 chữ vàng ấy là cái mong muốn muôn thuở, thì các nước tự do (dẫu có muốn giúp VN thoát hán, thoát hàn, hoặc hít thở chút khí trời độc lập) đều bị rơi đồng loạt vào thế việt vị, và VN yêu dấu của chúng ta chắc chắn sẽ theo đúng quy trình mà chống nạng vào tương lai của nhân loại.
Phần thưởng cho tài lãnh đạo của lũ tuổi trâu này, ắt hẳn phải là 4 chữ vàng 9999 bổ xung: “未来跛行” (wèilái bǒxíng). Tức là, sau các thứ (lắc cắc lùng tùng xà) tương liên/tương thông/tương đồng/tương quan… là một tương lai cà nhắc, cực kỳ đậm đà màu sắc VN.
Còn dân ta?
Dân ta hẳn khác. Haiyang 981 đã lột truồng một đám trẻ trâu trước mắt nhân dân.
Dân ta phải khác. Haiyang 981 đã buộc bà con anh chị em ta Lại Gần Với Nhau hơn nữa.
Dân ta chắc gì chịu ngồi yên nếm nhục?

04/6/2014 – Kỷ niệm tròn 25 năm Công Đoàn Đoàn Kết thắng lớn trong cuộc bầu cử dân chủ tại Ba Lan, rồi cùng Đảng Nhân Dân Thống Nhất và Đảng Dân Chủ thành lập Chính Phủ Liên Hiệp đầu tiên, sau nhiều thập niên chết dở dưới ách độc tài CS Ba Lan lụy Liên Xô.
Blogger Đinh Tấn Lực – chép tặng các bạn vẫn còn đang ngân nga: “Đêm Sông Hương nhung nhớ – Ngày Cửu Long mơ – Mơ thấy gì -Mơ một ngày Hồng Hà góp Hội Trùng Dương…”.