Ngu Trung Nhật Ký




Ngu Trung Nhật Ký
. Đinh Tấn Lực

Mấy ngày nay vui chi lạ.
Chắc là phải thông báo cho Bạn Thường Vạn Toàn một vài tin tích cực, biết đâu mình lại được Bạn khích lệ thêm trong nhiệm kỳ tới…
Tin vui đầu tiên, tất yếu phải báo cáo ngay cho Bạn nắm vững, là vụ tống xuất qua Mỹ thành công cái tay phản động tác giả 2 câu biểu ngữ (tiếng Việt lẫn tiếng Trung) cực mích lòng: “Hoàng Sa Trường Sa Việt Nam Chủ Quyền - Tây Sa Nam Sa Trung Quốc nguỵ xưng”. Để cho Bạn thông cảm và thấu hiểu rằng không phải đó là một vụ đánh đổi con tin chính trị nhằm hoá giải lệnh cấm vận vũ khí sát thương của Mỹ mà nổi trận lôi đình. Tức là vừa vuốt ve được Bạn về chuyện biểu tình làm buồn lòng Bạn, lại vừa tránh được một số lôi thôi phiền phức cực kỳ nhiêu khê rằng mua vũ khí làm gì? Mặc dù là mình đã tận lực khấu trình điều này với Bạn, liên quan với chuyến đi Mỹ vừa qua, trong suốt những ngày vui vẻ ở Bắc Kinh. Mình phục mình quá sức!
Tin vui kế tiếp hẳn phải là một báo cáo khác, cho Bạn rõ, về vụ thằng Tỵ vung vít mấy lời tạc đạn: “Âm mưu thực hiện hóa đường lưỡi bò, độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc là không thay đổi”. Tính khí nó xưa nay là vậy, ăn nói không mềm dẻo đủ để Bạn vui lòng, nhưng vẫn chấp hành tốt mọi chỉ đạo của BCT. Có khi lại phải trấn an Bạn rằng BCT sẽ có biện pháp kỷ luật nội bộ với nó, cộng thêm một lời hứa sẽ mở khoá tập huấn cao cấp, để đừng có thêm một tướng lãnh nào dám mở mồm làm phật lòng Bạn. Mình lại phục mình quá sức.
Tin vui thứ ba, to nhất, chính là bản tường trình trước phiên họp QH lần 8 nhiệm kỳ 13, về chuyến công du của mình cùng 12 tướng lãnh khác là mã đáo thành công. Ở nhiều điểm:
Một là, cho dù mấy tay phóng viên sử dụng cách xưng hô thế nào đi nữa, mình cũng đã chủ động nói về Bạn bằng từ ngữ hữu nghị mặn nồng thân thiết nhất. Và nhiều phần, từ “Bạn” đã đi vào nền nếp xưng hô đại trà, cho toàn dân toàn quân ta, khi nói về lãnh đạo, hay ngay cả một bộ phận lớn nhỏ nào đó, của Thiên Triều, cho đúng vị trí vai trò hiếu hạnh/hữu hảo của một chư hầu.
Hai là, mình đã công khai, long trọng và chính thức biểu dương lòng biết ơn về sự chu đáo của Bạn: “Bạn đón tiếp ta rất nhiệt tình, trọng thị, chu đáo và rất hữu nghị”. Cho dù không thể kể ra hết những sắp đặt công phu của Bạn đối với phái đoàn, cả ngày lẫn đêm (mà tuyền là những đêm nhất dạ đế vương), thì phải nhìn nhận rằng những phục vụ tận tình xuyên suốt từ A tới Z đó đều xứng đáng được trân trọng cảm ơn với tấm chân tình thành kính nhất.
Ba là, mình đã cực khôn ngoan nhanh trí khi trả lời báo chí rằng “Quân đội thì phải kiểm soát được tình hình trên biển”, mà không cần xác định rõ đó là quân đội hoàng gia Thiên Triều, hay đó là vùng biển lưỡi trâu/lưỡi bò gì cả. Bằng chứng là không có một phóng viên nào vặn hỏi thêm ai kiểm, hay biển nào? Miễn có câu kết luận rằng, hai bên, ta và Bạn, “ Chúng tôi thống nhất với nhau” điều mông lung đó, là đã đủ để thấy xứng đáng với tiền thuế của dân chi trả cho chuyến đi First Class này rồi.
Bốn là, chẳng cần Thông Cáo Chung, chỉ cần “Hai bên thống nhất với nhau ký 1 bản ghi nhớ về kỹ thuật để thiết lập đường dây liên lạc thường xuyên trực tiếp giữa 2 Bộ trưởng Quốc phòng” là đủ để mọi chỉ đạo của Bạn sẽ được ta tiếp nhận và quán triệt triệt để. Thế là Bạn tất yếu là sẽ yên lòng mà thiết lập Vùng nhận dạng phòng không, sau khi hoàn tất đường băng trên đảo Nam Sa. Không yên lòng sao được, một khi ta còn bồi thêm một cú hích lịch sử nữa là từ nay, các chuyến bay hàng không dân dụng Bắc-Nam của ta sẽ sử dụng không phận của Lào với Miên, thay vì quá cảnh tắt ngang vùng trời lưỡi lợn của Bạn?
Năm là, thắng lợi vĩ đại trên Biển Đông, như tuyên bố mới đây của đồng chí TBT, là phải giữ nguyên trạng, cái gì đã chiếm rồi thì thôi, cái gì đã cắm vào hay rút ra rồi thì khỏi tính, chứ nhất định “Không mở rộng tranh chấp, không cắm mới vào những nơi mà các bên chưa cắm”. Và Bạn đã “Ghi nhận ý kiến của phía  VN”. Tầm vĩ đại là ở ngay cụm từ “ghi nhận” này. Đó là một đặc ân xưa giờ chưa có trong quan hệ chiến lược một chiều giữa Bạn với ta. Đâu phải muốn Bạn ghi nhận ý kiến là đơn giản. Cũng đâu phải trước giờ có đứa nào qua đó để mà nêu ý kiến?
Sáu là, Không cần một cam kết nào, bởi “Hứa thì Bạn không hứa” về việc giữ nguyên hiện trạng. Nhưng cứ chịu khó lý luận biện chứng một tị, thì có lú mấy cũng phải thấy rằng “Các bên đều có xây dựng. Đài Loan cũng xây dựng, Philippines cũng tiến hành xây dựng đường băng, Malaysia có xây dựng. Việt Nam cũng có hoạt động xây dựng”. Chỉ khác nhau nguồn lực xây dựng thôi, thì hà cớ gì ta lại buồn lòng khi thấy Bạn đổ tiền/ra sức xây dựng? Thế là khoá mõm mấy tay phóng viên đâm thọc. Bạn mà không hài lòng về câu trả lời hợp tình hợp lý cực kỳ này nữa là mình sẽ từ chức, thề đấy!
Bảy là, làm cho rõ hơn, là mình đã tận lực lý giải và hết lòng bênh vực cho Bạn, khi có 1 nhà báo hỏi câu xóc óc (mà đổ cho các chuyên gia) rằng liệu là nỗ lực xây dựng của bạn có de doạ an ninh hàng hải trong khu vực không. Thật là câu hỏi ngu quá mức. “Đó là các nhà nghiên cứu dự báo thôi chứ còn đương nhiên bên nào mà tiến hành xây dựng thì đó cũng là một căn cứ quân sự cả”. Quan trọng là bạn đã ghi nhận ý kiến của ta rằng thì là sẽ giữ nguyên trạng, tránh dùng vũ lực. Nội cái chuyện năn nỉ cho Bạn suy nghĩ về việc đừng dùng vũ lực không thôi, đã chẳng phải là một thắng lợi to lớn cho ta rồi sao?
Tám là, cuộc trả lời phỏng vấn, ngay tại phòng hội mới xây theo kiến trúc phên dậu của QH, đã cho thấy chuyến khấu tấu Bắc Kinh lần này, mặc dù được “phục vụ” chu đáo mọi mặt, nhưng quả là cực nhọc gấp nhiều lần chuyến đi Mỹ trước đây. Phải cạn nước bọt, mòn đầu gối, mỏi cột sống… để nằn nì năn nỉ từng điểm một. Có khi còn cực hơn cả chuyến đi Âu châu của đồng chí TT. Song bù lại thì kết quả cũng to lớn hơn nhiều. Làm sao mà dăm ba lời hứa vài trăm triệu đô-la chưa thấy mặt kia có thể lớn hơn sự an lòng là Bạn không đe doạ sử dụng vũ lực, hay tệ hơn, để xảy ra xung đột vũ trang?
Sứ thần khấu kiến xưa giờ có ai đạt cùng lúc 8 điểm sinh tử kia không?
Không vui mà được à?
Cho mấy đứa ưa rắc rối ngoài kia cứng họng. Kể cả những đứa xấu mồm bảo rằng chuyến đi vừa rồi là “Xập Xám Tướng – Nhất Bạch Kỳ”.
Phải tự thưởng một cốc Mao Đài, để nhớ những ngày Bắc Kinh vương giả.
Mình phục mình quá sức!

22/10/2014 – Một ngày vui phải ghi vào nhật ký cho con cháu thưởng lãm về sau.
Blogger Đinh Tấn Lực (sao y bản chánh)



Cường Quốc Văn Hoá



Cường Quốc Văn Hoá
. Đinh Tấn Lực

Bảo Việt Nam một cường quốc Thơ là đúng, nhưng chưa đủ. VN còn là một cường quốc Văn Hoá.
Văn hoá ta phát triển không ngừng và phát huy toàn phương vị. Phủ sóng cả nước. Nó tiến nhanh gấp vạn lần mức tăng trưởng kinh tế.
Văn hoá ta phong phú cực kỳ. Liệt kê cả ngày không hết. Nhưng hãy tạm chia làm ba nhóm, cho dễ bổ xung, cập nhật: Văn hoá ngoại vi (của xã hội); Văn hoá nội bộ (của đảng & nhà nước); và Văn hoá cốt lõi (của riêng tầng lãnh đạo).

*
Văn Hoá “Ngoại Vi”: không nhiều chủng loại, nhưng phổ biến đại trà, báo chí tận lực khai thác thành phóng sự nhiều tập với phần hướng dẫn rành rọt…
Văn hoá ôm: Phát huy vốn tự có. Khởi đầu là bia ôm, tới đế ôm, cà phê ôm, trà đá ôm, hớt tóc ôm, vọng cổ ôm, ngủ trưa ôm, tắm ôm…
Văn hoá nhậu: Thất nghiệp, nhậu. Trúng quả, nhậu. Thua độ, nhậu. Ăn trưa, nhậu. Tan tầm, nhậu. Móc ngoặc, nhậu. Liên hoan, nhậu. Hội thảo, nhậu. Hội nghị, nhậu hoành tráng…
Văn hoá phao: Ta có thường xuyên các lớp luyện tủ. Hàng năm có thêm chợ phao, cò phao, giám thị chuyển phao. Lại có lắm phao đầy tính sáng tạo: Trong lòng tay, sau vạt áo, viền nịt ngực, lận gấu váy, trên đùi non…
Văn hoá dells: Khẳng định đẳng cấp xã hội trong mọi câu chuyện bằng chủ ngữ dells. Bất kể tuổi tác người nghe. Liên thanh. Đầy đạn. Không dells là bất bình thường.
Văn hoá sushi: Hiển hiện cái nghèo, không cần che đậy cách ăn lộ tính cách tham. Cả ngoài phố lẫn trong hàng Buffet. 
Văn hoá teen nữ: Với sự trợ giúp đắc lực của camera phone và Youtube: Đánh ghen hội đồng. Túm tóc, lột áo, tụt quần, thỉnh thoảng buông guốc đưa tình địch teen nhập viện cấp cứu…
Văn hoá tự xử: Điểm khởi là không tin vào công lý. Giết nhau vì cái hàng rào lấn đất. Đốt xe, giết trộm chó. Đâm nhau vì nhìn đểu. Truy sát vì va quệt xe máy…
Văn hoá “nhẫn”: Trào lưu chơi thư pháp. Thuyết chịu nhục. Hàn Tín lòn trôn Hàn Tín cười. Tự phục mình dai sức. Nín thở qua sông! Việc nhân nghĩa cốt ở …yên thân! (chữ của Phạm Lưu Vũ).
Văn hoá makeno: Nó chết, chẳng can gì mình. Xứ nào chẳng có tham nhũng? Ở đâu không có rác?  Chính trị là chuyện bao đồng! Chừng nào bùn đỏ Tây Nguyên mới tràn tới đây? Biển đảo là chuyện lớn, nghe lờn từ đám lợn: Đã có đảng và nhà nước lo…

*
Văn hoá “nội bộ”: Đa dạng, tinh vi, phát triển đồng bộ, có rào chắn, có ba-rem chia phần theo hệ thống.
Văn hoá bổ túc: Trước khi vào rừng. Trong lúc ở rừng. Sau khi từ rừng về thành thị làm lãnh đạo. Vẫn còn hoang mang không phân biệt rõ chữ y dài hay chữ h ngược.
Văn hoá thành tích: Tiên tiến, đạt danh hiệu xuất sắc, là ngành …giáo dục. Tỷ lệ học sinh tốt nghiệp là thước đo hiệu năng của trường. Cả hệ thống cùng thi đua đẩy thông số báo cáo lên mức cao nhất có thể để chiếm danh hiệu “đạt chất lượng”. Các ngành khác tất nhiên không thể chịu thua. Nó là bà đỡ của nền văn hoá hình thức, gian dối, láo khoét. Láo với dân và láo cả với nhau.
Văn hoá “Bước đầu”: Mọi diễn văn ở xứ này, suốt 84 năm qua, đều không thể thiếu cụm từ “bước đầu. Không sai mấy! Bất kỳ bước nào của con bò đi vòng cối xay đều có thể tính là bước đầu, bất kể là nó đã đi được bao nhiều cây số.
Văn hoá “Tuy nhiên”: Đối nghịch với những bước đầu thắng lợi đó là những “tuy nhiên”. Cho dẫu vòng vo, nhưng nhất định không thể thiếu. Còn đó hàng đống những báo cáo có một bước đầu với hàng chục tuy nhiên. Mọi chính sách hay chiến lược đều bị lũ tuy nhiên này giết chết tươi, trước cả khi người dân vùng sâu vùng xa nghe nói về nó. Ngành văn cần xếp loại cho các báo cáo cặp đôi hoàn hảo này. Văn tế khép vòng, được chăng?
Văn hoá bằng giả: Bằng tiến sĩ “quốc tế” giá 17.000USD. Quan chức dùng bằng của anh họ, thậm chí, bằng của người chết. Giá tiền để làm luận án phó tiến sĩ, nay gọi là tiến sĩ từ 20 đến 30 triệu đồng và điều cực kỳ khôi hài là một sinh viên mới tốt nghiệp đại học, không tìm được việc làm mới quay ra làm luận án tiến sĩ thuê” (Hoàng Xuân Sính). “Nhận tư vấn viết luận văn tốt nghiệp cho sinh viên, nghiên cứu sinh các ngành khoa học. Có dịch vụ trọn gói" (quảng cáo trên báo Mua&Bán của bộ Thương Mại).
Văn hoá chạy chức: Chính thực đây là hình thái kinh tế thị trường không cần đuôi định hướng: “Đầu mối chạy vào công chức các quận huyện chính là trưởng phòng nội vụ của các quận huyện” (Trần Trọng Dực). “500.000 đô la không hạ gục được sự liêm khiết của người lãnh đạo đó thì 1.000.000 đô la” (Phạm Quang Nghị). “Cần luật hóa chạy chức chạy quyền” (Cựu Viện trưởng Học viện Hành chính Quốc gia Nguyễn Hữu Tri).
Văn hoá bao che: Dân tát công an, đi tù. CA giết dân, cảnh cáo hay “kỷ luật nội bộ”. Từ lâu, đã là một truyền thống đi vào hệ thống. “Kỷ luật hết lấy ai làm việc” (Nguyễn Sinh Hùng). “Đánh chuột sợ vỡ bình” (Nguyễn Phú Trọng)…Vì nó đã chung tiền chạy chức, và chung chi hàng tháng dọc đường dây lên tới BCT? Đây chính là cội nguồn chiến lược động viên cái sai, lòng tham và tính ác.
Văn hoá điều chuyển: Đi chỗ khác. Làm việc khác. Ít ai biết. Thăng chức …cho nó chết! Chỉ cần điều chỉnh chút xíu hai đường dây chung chi, một cắt, một nối, ngả khác, nhưng đường nào chẳng về trung ương?
Văn hoá bánh mì nước lọc: Cụm từ này khởi đi từ sếp công an, bênh vực cho công an giao thông hươ gậy tính tiền. Sau, được dùng đại trà thành tiếng lóng, bởi không ngành nào không ăn. “Ăn không chừa thứ gì” (Nguyễn Thị Doan). Cũng không chừa cấp nào. Thanh tra là ngành có biệt tài xây dựng biệt thự đẹp nhất. Còn nhà thờ họ hoành tráng và trương mục Thuỵ Sĩ thì phải ở cấp cao hơn.
Văn hoá cưỡng chế: Dùng xe cơ giới san bằng nhà dân (lấy đất ruộng quy hoạch thành gia tài). Phát minh súng bắn lưới làm ngã xe máy để bắt người. Canh cửa/bám sát/chận đầu/giật chìa khoá xe… đều là những sáng tạo thần kỳ.
Văn hoá vu khống: Bao cao su. Trốn thuế. Hai xe đi hàng ba. Cao hơn một bậc là tội manh động/lật đổ…  rồi phô trương cơ bắp bằng những cuộc diễn tập chống khủng bố (có định danh).
Văn hoá kết luận: Mỗi nghị quyết/sắc lệnh/quy định… đều có một kết luận nào đó mở đường. Từ cấp trung ương đến cấp xã. Đông như quân Nguyên. Hội thảo thì ngược lại, kết luận theo nghị quyết. Chung quy cùng kiểu: Nợ công chưa chạm trần. Vinashin sẽ có lãi. Bô-xit Tây Nguyên cực an toàn… Biển thủ xong là mắc bệnh tâm thần. Còn chết tại đồn công an luôn luôn là tự tử (lắm khi bằng dây giày, của nạn nhân mang dép lê). Đến mức có thành ngữ mới là “dễ như treo cổ trong đồn công an”. Đáng sợ nhất xứ này vẫn là những bản Kết luận Điều tra.
Văn hoá mắm tôm: Ném vào nhà dân những mắm tôm, dầu nhớt, chất thải. Cưa đá bắn bụi mù vào dân trước tượng đài Lý Thái Tổ. Khiêu vũ và trình diễn văn nghệ hở đùi để choán chỗ biểu tình.
Văn hoá trả thù: Chèn xe. Ép xuồng. Đạp mặt. Xiết cổ. Quặt tay. Bắt cóc. Nhốt vào trại phục hồi nhân phẩm. Nhắn tin doạ giết. Ung thư không được đi viện điều trị. Tiêm khuẩn HIV. Đi nước ngoài về bị đầu độc ngay tại sân bay…
Văn hoá định hướng dư luận: Tuyên giáo trung ương được nâng cấp thành xưởng đẻ dư luận viên. Những Nhật này với Nhật nọ hùng hồn đến mức làm thui chột nhiều loạt bài trên báo ND & QĐND. Mất cả chì lẫn chài. Còn dư luận thì vẫn rung đùi trên FB.
Văn hoá tiền chùa: Quỹ đen. Dễ chi. Những hoá đơn bar rượu lên tới 200 triệu một lần nhâm nhi. Cao hơn, là những phóng tay lấy phần trăm: Ngàn năm Thăng Long/Pháo hoa “quốc khánh”… Thuế của dân đói/dân oan… như thùng công đức của chùa.
Văn hoá chạm cốc vỡ mặt: Thực khách tiệc ngồi bật dậy đãi nhau món tiết canh mũi. Là khi liên hoan cơ sở có bất đồng về tỷ lệ phần trăm từng thoả thuận.
Văn hoá hát nhép: 700 tờ báo và gần 70 đài truyền hình chỉ cần 1 tổng biên tập. Thi thoảng có người lượm được vật rơi trả lại cho khổ chủ là lên ngay trang nhất các báo. Phóng viên bị công an đánh vỡ mặt thì nháy nhau im lặng là vàng.
Văn hoá dự án: Chạy vốn chung chi để được chia dự án. Hai bên đều có lợi. Cò cũng lợi. Sau đó, dự án trở thành của riêng gia tộc. Còn tiền nợ viện trợ phát triển kia là của dân.
Văn hoá khất nợ: Các câu lạc bộ tài chánh Âu châu cùng nhiều định chế tài chính quốc tế đều nhẵn mặt dàn lãnh đạo bị gậy cúi mặt ngửa tay.
Văn hoá bầu cử: Luôn luôn có tỷ lệ cử tri bỏ phiếu cao nhất hành tinh. Các lãnh đạo được bầu vào QH cũng đạt tỷ lệ số phiếu không đâu bằng. Cư dân Châu Quỳ/Chợ Quán còn có thể biết trước kết quả bầu cử cả tuần. Kết quả tương tự chỉ có thể xảy ra ở Cuba/Triều Tiên/TQ (chính là nơi thanh niên Hongkong đang Chiếm đóng Trung tâm đòi quyền tự quyết bằng lá phiếu thật của họ).
Văn hoá rút ruột: Do quan hệ hữu nghị thắm thiết giữa chủ đầu tư và nhà thầu xây dựng. Mọi tuyến đường đều lún sụt ngay sau lễ khánh thành/thông xe. Kể cả những đoạn đường do dân đóng góp. Bẫy tử thần nắp cống. Cao ốc chung cư sập trần… Ngay cả cầu Sông Hàn (thuộc vùng cát cứ của Trưởng ban Nội chính trung ương) cũng thiếu ruột như xác ướp. Văn hoá rút ruột được lan truyền nhanh qua lãnh vực xăng dầu (Bình Dương/Nghệ An/Hải Phòng/Quảng Ninh…).
Văn hoá vô trách nhiệm: Nói vo. Lỗi hệ thống. Lời hứa hùng hồn lúc nhậm chức chỉ đợi dịp giật nước cuốn trôi. Không một ai có trách nhiệm để nhận lỗi. Ngoại trừ trách nhiệm (và chức vụ) “được đảng giao phó” thì  phải bảo trọng như gìn giữ con ngươi, cho dù không còn là con người.
Văn hoá cấm: Lệnh cấm và biển cấm đông hơn chuột đồng mùa gặt. Cái gì không kiểm soát được thì cấm. Ngoại trừ truyền thống phong bì.
Văn hoá nâng bi: Trưng bày kỷ vật của (đương nhiệm bí thư) Phạm QuangNghị tại bảo tàng Hà Nội.
Văn hoá thừa sai: Thường nghe nhất là lỗi thằng đánh máy. Hầu hết các lỗi tày đình là do bộ phận thừa hành làm sai, còn chủ trương của lãnh đạo thì tất nhiên luôn luôn đúng. Dung Quất/Bô-xít/Vinashin/Vinalines đều là những chủ trương lớn và đúng. 
Văn hoá tế thần: Một vài thừa sai phải hy sinh cho thượng cấp. Hoặc vào tù (Vũ Ngọc Hải/Trần Mai Hạnh/Dương Chí Dũng…). Hoặc về đất (Phạm Quý Ngọ).
Văn hoá từ điển: Tuyền là những định nghĩa ngang eo thời đại. “Tự do CCC” (Vũ Văn Hiển). “Thu nhập cao là nghề bán vé số” (Giàng Seo Phử). “VN chưa phải là một siêu cường kinh tế để đài thọ cho sự ô danh [có quyền biểu tình]” hoặc “Dương Trung Quốc: Tứ đại ngu” (Hoàng Hữu Phước). “Hàn Quốc coi nợ xấu là của toàn xã hội nên kêu gọi người dân đóng góp tiền, vàng để giải quyết nợ xấu” (Phan Trung Lý). “Quyền im lặng không phải quyền con người” (Đỗ Văn Đương)…
Văn hoá nhầm: “Kính mời quý đại biểu đến tham dự hội thảo Tính ưu việt của kim chi” (Tô Văn Động). Hà Nội trả nhầm 78 tỷ đồng cho một Cty không liên quan đến dân mất đất. “Trong số 944.425 bản kê khai tài sản [quan chức] chỉ có 1 trường hợp không trung thực [nhầm]” (Trần Đức Lượng).  “Nhật cho vay 2 tỷ USD xây sân bay Long Thành” (Phạm Quý Tiêu, sau đó, chỉ xin lỗi Đại sứ Nhật). Câu nói nhầm hay nhất nhưng chưa đúng thời điểm sử dụng là của đài truyền hình Hà Nội: “Chúc một ngày Quốc Tang vui vẻ”. Hãy đợi đấy!
Văn hoá giải trình: Nguyên nhân xe cháy/nhà cháy… là vì lửa. Bùn đỏ chỉ là bùn …có màu đỏ. Vỡ đập là do xe tải va chạm. Chủng ngừa mà gây chết người là lỗi ở vắc-xin. Cầu không sập, cầu chỉ tạo dáng hình chữ “V”.
Văn hoá gật: Còn có tên khác là Văn hoá Tín nhiệm. Chỉ ngưng bấm game khi có yêu cầu bấm nút tín nhiệm. Chất vấn sao cho …đầy tủ, là được!
Văn hoá cà lăm: “Việt Nam đầy đủ chứng cứ lịch sử và pháp lý…” (Phan Thuý Thanh, Lê Dũng, Nguyễn Phương Nga, Lê Thanh Nghị, Lê Hải Bình).
Văn hoá thù địch: Chống luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch. Làm rõ bộ mặt của các thế lực thù địch. Âm mưu cơ bản của các thế lực thù địch. Một số hoạt động chống phá của các thế lực thù địch. Đấu tranh chống các quan điểm tư tưởng sai trái, thù địch… Chủ nhân chính thức của quan điểm thù địch chính là đảng và nhà nước CSVN, đối với dân, và cả với nhau.
Văn hoá thắng lợi: “Khi TQ rút giàn khoan 981 là ta đạt thắng lợi trên biển Đông” (Nguyễn Phú Trọng).  Suy rộng ra, khi TQ hoàn tất đường băng trên Trường Sa và thiết lập xong Vùng nhận dạng phòng không, thì chúng ta mới đạt hoàn toàn thắng lợi?

*

Văn Hoá Cốt Lõi: Chỉ có một…
Văn hoá nô lệ: Bắt nguồn từ kẻ bồi tàu xuất hành từ bến Nhà Rồng, khám phá ra tư tưởng Mác-Lê là ngọn hải đăng soi đường … đưa dân tộc vào tròng nô lệ Liên Xô rồi Trung Quốc (Hội nghị Thành Đô). Bằng cái giá hàng triệu sinh linh nằm dọc Trường Sơn, Kampuchia, và 6 tỉnh biên giới Bắc. Bằng tài nguyên đất nước và hàng chục vạn lao nô trả nợ chiến phí. Bằng biển đảo và đất đai Tổ Quốc. Và cả những cuộc đi đêm với hầu hết các cựu thù. Ngoại trừ kẻ thù chính là dân tộc VN.
Đó là bệ đỡ của thứ Văn hoá cúc cung: Bên trong là nô lệ thủ trưởng. Bên ngoài là nô lệ ngoại bang.
Đó cũng là bệ đỡ của thứ Văn hoá Hèn (13 tướng lãnh đồng loạt sang Bắc Kinh dâng biểu xin hàng).
Và thứ Văn hoá Ác (với dân oan, với người biểu tình báo động lần Bắc thuộc sau cùng).
Tóm lại, đó là cái nôi kách mệnh sản sinh ra tất cả các thứ văn hoá liệt kê bên trên.

*

Xem ra, với ngần đó thứ văn hoá nháo nhào, VN xứng đáng nhận huy hiệu vinh quang là một cường quốc văn hoá toàn phương vị.
Đứa nào bảo văn hoá ta “không theo kịp đà tăng trưởng, chưa phát triển tương xứng với yêu cầu đề ra”, thì đích thị nó là một thằng …mù văn hoá.

20/10/2014 – Chào mừng hội Liên hiệp Phụ nữ VN vừa tròn …84 tuổi.

Blogger Đinh Tấn Lực

Trông Người – Xét Mình




Trông Người – Xét Mình

. Đinh Tấn Lực

(Với một hiệu đính dòng cuối: Carie Lam không đi Bắc Kinh, mà đi Quảng Châu. CY Leong không đi cùng).
* * *
So sánh những tương ứng 
(về điều kiện đấu tranh) giữa Hong Kong & VN:

Đó đây trên mạng đã có một số bài viết (và khá nhiều đoạn status ngắn trên Facebook) so sánh hiện tượng Hong Kong với hiện trạng Việt Nam. Đặc biệt là vào lúc quan chức Hà Nội rộn ràng với dự án pháo hoa đầy chất béo. Tình cảm đặt vào những bài viết, theo đó, cũng phân bố không đều giữa hai đường biên hy vọng và thất vọng.
Phần này có lẽ chỉ gắng đề cập cô đọng tới những điểm tương ứng căn bản giữa Hongkong & VN, về điều kiện đấu tranh (ở mức khách quan tương đối), và tất nhiên, giống như bài dẫn nói trên, cũng rất cần nhiều ý kiến bổ túc.

Giống nhau: 

  1. Đối thủ tàn ác – Tính từ gốc, thì CY Leong chỉ là đối thủ trung chuyển của Hongkongers. Bắc Kinh mới thật sự là đối tượng chính của yêu sách đòi hỏi thực thi cho đúng lời giao ước “một quốc gia hai thể chế”. Bắc Kinh, với tham vọng bành trướng trong đầu và cây gậy bạo lực trong tay, chỉ muốn ăn trùm và biến Hongkong thành một thứ sân sau của lãnh đạo. Bắc Kinh là bậc thầy của Hà Nội, lại cùng một giuộc độc tài còn sót lại từ cái cỗ máy xay cộng sản ruỗng mục, nên cái quyết tâm giữ ghế và cây dùi cui bạo lực của đôi bên không khác nhau mấy. Cả hai đã từng thản nhiên hy sinh hàng triệu người dân của họ để cướp quyền và giữ quyền. Hongkongers và người Việt Nam đều là nạn nhân của sự tàn ác vô đối của hai hệ thống tội ác có tổ chức đó.
  2. Có cùng ý chí thoát cộng – Hongkongers, một khi nhất quyết bảo vệ nền dân chủ xưa giờ của họ trước định hướng nhuộm đỏ của Bắc Kinh, cũng gần như đồng nghĩa với ý thức thoát cộng. Tức là phải vượt qua mọi rào cản từng nhân danh một thứ chủ nghĩa không ai chọn để ngăn chận sức phát triển đất nước. Nhu cầu (và khát vọng) này của người VN còn cao hơn gấp bội, một khi Hoàng Trường Sa, biển Đông, thác đồi biên giới, đất rừng đầu nguồn, đặc khu chế xuất, thực phẩm/gia dụng, và cả nền thương mại oặt ẹo của VN đã và đang bị Trung cộng xâm thực gần trọn, bằng dã tâm chiếm đoạt hàng mấy nghìn năm nay, và nhờ có một dàn thái thú chư hầu (cúi đầu cong lưng sẵn) ngay tại Hà Nội. Muốn thoát Hán, VN cũng phải thoát cộng, ngay trên đất nước này.
  3. Đã nong xích khá rộng – 17 năm qua, Hongkongers tự khẳng định là không phải, không muốn, và không để trở thành Chinese. Họ cố gắng duy trì/bảo vệ một số sinh hoạt dân chủ còn sót lại từ chính quyền Anh quốc, và từng ngày đòi hỏi thêm những quyền làm người. Một trong những bích chương cốt lõi trong lần chiếm đóng trung tâm này rất đáng để suy ngẫm: “Người dân không phải là tài sản” (hay vốn quý, của bất kỳ ai). Bên cạnh nhân quyền là dân quyền. Họ tranh đấu cho quyền tự quyết, chí ít (hay bắt đầu) là ở khâu chọn người đại diện điều hành chính quyền. Người VN không khác. Một khi các thứ màn sắt màn tre đã sập, sự thật được phơi bày từng mảng ra ánh sáng, dân Việt cũng đã tự nong xích liên tục trong hai thập niên qua (lắm khi bằng những giá cực đắt) để có thể có được một số mặt nổi sinh hoạt xã hội dân sự (cho dù còn non trẻ) hiện giờ, mà 10 năm trước đây không thể mơ.
  4. Có lớp người trẻ – Hongkong có những lãnh đạo trẻ tuyệt vời: Alex Chao của Liên Hội Sinh Viên Hongkong; Joshua Wong của phong trào Scholarism. Họ là những người tài, lại được sự khuyến khích, tạo thêm điều kiện phát huy các tài năng sẵn có, từ những người đi trước (và đang đi cùng), để trở thành những ngọn cờ đầu của phong trào tuổi trẻ Hongkong. VN ta cũng không thiếu những người trẻ có tài (với mức độ dũng cảm trong hoàn cảnh nghiệt ngã VN có khi còn vượt hẳn) hai bạn trẻ Hongkong vừa nói. Chúng ta đã từng rung động và hãnh diện khi nghe nhắc đến các bạn Paulus Lê Sơn, Nông Hùng Anh, Nguyễn Văn Oai, Nguyễn Phương Uyên, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Trần Minh Nhật, Nguyễn Tiến Trung, Lê Quốc Quân, Hồ Văn Oanh, Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Đình Cương, Nguyễn Xuân Anh, Hồ Đức Hoà, Đặng Xuân Diệu… Và có khi đang tự nhắc chính mình rằng cần phải nỗ lực nhiều hơn nữa để phát hiện & phát triển thêm người trẻ, tạo điều kiện hoạt động nhiều hơn nữa cho người trẻ, thay vì so bì những thanh niên đường phố VN với Joshua Wong và tự chuốc lấy thất vọng.


Khác nhau: (hoặc những yếu tố VN chưa đạt được)

1. Cơ chế đảng – Với 17 năm cầm quyền Hongkong trong tinh thần biểu diễn phần nào sự tôn trọng lời giao ước “một quốc gia hai thể chế”, Bắc Kinh chưa thật sự giương hết nanh vuốt lên con người và mảnh đất Hongkong. Cơ chế đảng, thông qua hệ thống đảng bộ (từ phường khóm lên đến đặc khu hành chánh HKSAR) chưa đủ chặt để thành một guồng máy kềm kẹp như Bắc Kinh mong muốn. Hongkong có cảnh sát riêng nhưng không có quân đội riêng.
Trong lúc ở VN, hệ thống đảng cực kỳ kiên cố trong quá trình xiết chặt mọi ngõ ngách sinh hoạt xã hội suốt 84 năm qua. Ở đây, 3 ngành lập pháp/hành pháp/tư pháp đều sinh hoạt đồng nhất theo khuôn đảng bộ và các nghị quyết. Ở đây, chính phủ và quốc hội chỉ là tổ chức ngoại vi của đảng. Ở đây, quân đội không thực sự giữ chức năng quốc phòng, mà gần như một thứ trừ bị sẵn sàng cho bộ phận công an trong nhiệm vụ đàn áp nhân dân để lãnh đạo đảng níu giữ quyền lực cai trị.
Vậy thì, nên chăng, yêu sách trước mắt của người Việt Nam là tách rời hệ thống đảng ra khỏi công an/quân đội?

2. Thể chế cai trị – Hong Kong còn giữ được một phần thể chế Pháp trị do người Anh để lại. Tức là người dân còn dựa vào những ràng buộc pháp lý khiến nhà cầm quyền không thể tuỳ tiện khạc nhổ lên luật pháp. Trên sơ đồ tổ chức, bộ phận Tư Pháp ngang hàng nhưng độc lập với hai bộ phận còn lại là Hành Chính & Tài Chính. Trong ngành Tư pháp còn có một Uỷ ban Độc lập Chống Tham Nhũng. Luật lệ Hongkong ít nhiều vẫn còn đủ sức mạnh để gìn giữ tối đa cán cân công lý, giúp cho người dân Hongkong khai thác được yếu tố pháp lý mà mạnh dạn đấu tranh.
Ngược lại, ở VN là một thể chế côn đồ công an trị. Ở đây, theo Carl Thayer, cứ 6 người VN đã có 1 người làm việc cho bộ phận an ninh. Truyền thống “toàn quyền sinh sát” của bộ phận an ninh, từ những chặng đầu của “đường kách mệnh” (“Luật là tao”) vẫn còn kéo dài suốt 8 thập niên tới ngày nay (“Tự do cái CC”). Cung cách trị an vẫn còn là thủ tiêu/bắt cóc/gây tai nạn/hành hung/ép ghe/chèn xe/đạp mặt/quặt tay/kẹp cổ/bức cung/cáo trạng… thậm chí, canh cửa/khoá trái bên ngoài/ném chất thải/gạch đá vào nhà dân. Còn để biểu diễn luật pháp thì vẫn một số hình thức ti tiện hạ đẳng để vu cáo nhân dân. Nói chung là những biện pháp trả thù chí chết để gây sợ hãi. Chính cái thể chế côn đồ công an trị này đã phần nào khiến cho số đông, dù biết rằng đó là phản ứng cùng đường của nhà nước, hay dù thấy việc phải làm, cần làm, nhưng vẫn còn dè dặt giữ tính thầm lặng. Cao hơn một bậc, người ta chỉ có thể kể đến những phản đối (chủ động và cả thụ động) của số đông thầm lặng này (biểu hiện qua cuộc Triển lãm Cải Cách Ruộng Đất, hay gần nhất là cuốn phim Sống Cùng Lịch Sử). Số đông này không thể kéo dài vị trí thầm lặng. Muốn thay đổi xã hội, số đông này cần có một số điều kiện tối thiểu để phản ứng công khai và mạnh dạn hơn (ngay cả cư dân mạng online thành offline).
Có phải VN ta đang rất cần một hiệp hội luật sư độc lập, hoạt động song song với một vài tổ chức phi chính phủ trên lãnh vực pháp lý, vừa cung cấp cho người dân kiến thức luật pháp cơ bản để tránh bị bắt nạt, vừa làm giảm thiểu (hay chùn tay) những công an vi luật?

3. Trách nhiệm công dân vs. Trách nhiệm “kẻ sĩ” – Nếp sống văn minh của người Hongkong khá cao so với người Hoa Lục, nhờ được hưởng một thế kỷ hấp thụ nếp sinh hoạt của người Anh. Nền giáo dục của Hongkong cũng khá vững chắc và tương đối cập nhật với thế giới bên ngoài. Lợi tức đầu người, theo Wiki, tương đối cao trong khu vực châu Á và một số quốc gia khác. Ý thức về quyền lợi và trách nhiệm công dân khá quân bình. Qua đó, người sinh viên xuống đường với tư cách một công dân. Vị giáo sư đại học xuống đường cũng với tư cách một công dân. Thậm chí, ngay cả vị doanh nhân tỷ phú truyền thông xuống đường cũng chỉ với tư cách công dân. Tất cả ngang bằng nhau ở đó. Động lực xuống đường không hẳn là (và cũng không cần là) lòng yêu nước. Không cần cả cờ xí. Không cần cả khiên chắn anh hùng. Đó chỉ thuần là động lực thôi thúc bởi sự đòi hỏi thiết thực những quyền đương nhiên mà con người phải có.
Trong lúc ở VN, một số truyền thống hủ nho vẫn còn được đảng và nhà nước ở đây tận tình nuôi dưỡng và cật lực phát huy, thông qua vài ba hình ảnh tô hồng chuốt lục cho thành thần tượng các thứ. Bằng cái tương quan mất dạy: đảng là cha mẹ, dân là con cái. Bằng thói quen ơn đảng, ơn chính phủ. Bằng thông lệ xin-cho. Bằng thói quen ví von con kiến-củ khoai. Thậm chí, bằng cả cái xác ướp cho tuyên giáo rỉa dần thành khẩu hiệu. Truyền thống bỉ ổi đó, cộng thêm chính sách giáo dục ngu dân và bưng bít thông tin trong gần một thế kỷ, ít nhiều đã thôi miên một khối lượng dân Việt (không phân biệt nông thôn hay thành thị) chấp nhận một thứ não trạng tự kỷ thấp bé/hèn mọn, thậm chí chỉ là thân phận con giun cái kiến.
Ở tầm thấp tự kỷ đó, người ta thấy việc thay đổi xã hội là đội đá vá trời; thấy mình đơn độc trước những quả núi ngáng chân dân tộc; thấy không dễ gì vươn lên hay vùng lên mà không nguy hại đến bản thân hay gia đình; và sau cùng, thấy ra dường như đây là trách nhiệm của những… ai khác, dễ quy nhất, đó là trách nhiệm của… “kẻ sĩ”. Hãy chờ xem sao cái đã. Có khi, chờ xem các “kẻ sĩ” kia có chờ nhau không đã. Trong lúc đảng và nhà nước tha hồ bôi đen/nhận chìm những “kẻ sĩ”.
Thói quen thần tượng còn khiến cho người ta đặt ra khá nhiều tiêu chuẩn cho những “minh chủ” tương lai. Phần lớn đều không giống như tiêu chuẩn về khả năng như các thanh niên Hongkong đã liệt kê ở bài dẫn trước. Người ta chờ đợi nhiều hơn thế, và thấp thoáng đâu đó cái tiêu chuẩn rất riêng, là phải đúng ý mình. Thiếu minh chủ đã khó làm. Thiếu minh chủ hợp ý lại càng khó làm gấp bội?
Phải chăng, cái gút tháo gỡ ở đây, về phía người dân, bao gồm mọi thành phần/mọi lứa tuổi, chính là một ý thức công dân, một trách nhiệm công dân, trước một xã hội cần được thay đổi cho tốt hơn, trước khi nó rơi tận đáy diệt vong?

4. Vốn dân chủ – Có lẽ đây mới là yếu tố cần thiết nhất mà VN ta chưa đạt được.
Bề dày sinh hoạt dân chủ của Hongkong có từ khá lâu. Trong lần sinh viên Bắc Kinh biểu tình đầy ắp Quảng trường Thiên An Môn, Hongkong đã hình thành Liên Minh Hỗ Trợ những Phong Trào Yêu Nước tại Trung Hoa, vào ngày 21/5/1989, tức là 2 tuần trước biến cố Tứ Lục, và 8 năm trước khi Hongkong đến hạn giao lại cho Trung cộng. Liên Minh này đã đưa thành viên vào đại lục để hỗ trợ sinh viên Bắc Kinh, trong biểu tình và sau biểu tình. Họ đón nhận sinh viên Bắc Kinh chạy về Hongkong sau trận đàn áp đẫm máu phi nhân ngày 4/6/1989, vận động cho một số tỵ nạn ở nước thứ ba, và một số lớn tỵ nạn chính trị ngay tại Hongkong.
Đến năm 2002, cùng với một số tổ chức khác, Liên Minh này đã thành lập Mặt trận Dân quyền và Nhân quyền. với 2 đích nhắm:
Bên trong là thống nhất tiếng nói và sức mạnh của 48 tổ chức xã hội; 
Bên ngoài là bảo vệ nền dân chủ của Hongkong trong hệ thống “Một Quốc Gia Hai Thể Chế”
Ngay trong 2 năm đầu thành lập, Mặt trận Dân quyền và Nhân quyền đã huy động nửa triệu người tham gia biểu tình đòi huỷ bỏ đạo luật số 23 “triệt phản động vì an ninh quốc gia”, và đã góp phần buộc Đặc khu trưởng Đổng Kiến Hoa bấy giờ phải từ chức (2005).
Hàng năm, Mặt trận Dân quyền và Nhân quyền vẫn tổ chức những cuộc xuống đường vào ngày 1 tháng 7: Có khoảng 400.000 người tham gia vào năm 2012, và 430.000 người vào năm 2013.
Trong cuộc Cách mạng Dù 2014, những thành phần mặt nổi được công khai cho đến nay bao gồm:
- Occupy Central with Love and Peace: thành phần trí thức, tôn giáo. Đứng đầu là GS Benny Tai Yui-ting, PGS Chan Kin-man và Mục sư Chu Yiu-ming.
- Scholarism: học sinh trung học, với số thành viên chủ lực gồm 300 người. Đứng đầu là Joshua Wong.
- Liên hội Sinh viên Hongkong: một mạng lưới rộng khắp 7 trường đại học lớn với thành phần sinh viên. (Đánh số 18 trong 48 tổ chức xã hội dân sự của Mặt trận Dân quyền và Nhân quyền). Người đứng đầu hiện nay là Alex Chao.
Như thế, thành phần tiềm ẩn hỗ trợ bên trong có đến những 45 đoàn thể. Mỗi đoàn thể có một mạng lưới nhân sự riêng biệt không nhỏ. Tuy nhiên, không một tổ chức nào tranh giành ảnh hưởng chi phối hai nhóm sinh viên học sinh. Ngay cả ông Benny Tai Yiu-ting, trả lời phỏng vấn của tờ Spiegel, cũng đã cho biết là ảnh hưởng của ông rất hạn chế, đối với các sinh viên học sinh, và đối với kết cục của cuộc biểu tình.
Họ tôn trọng tuổi trẻ.
Tuổi trẻ ấy xứng đáng được tôn trọng, với một bản lãnh ứng xử tuyệt vời:
Hong Kong là một xứ của tự do ngôn luận. Chính quyền không cần phải cung cấp một giải pháp tức thời – Nó có thể là đề nghị từng bước để giải quyết vấn đề. Chính quyền HKSAR cần phải duyệt xét tình hình từ quan điểm của người dân và sau đó tiếp cận Bắc Kinh” – Alex Chow, Tổng thư ký Hội Sinh Viên Hongkong.
Với bề dày dân chủ vừa nói, và với sự hỗ trợ tích cực của ngần đó tổ chức hợp nhất được tiếng nói và sức mạnh, thanh thiếu niên Hongkong có đủ điều kiện để huy động số đông xuống đường “làm lịch sử”.
VN ta chưa hội đủ những điều kiện như trên, song cũng đang trên một tiến trình khá thuận lợi: Khởi đầu là sự xuất hiện của Khối 8406. Tiếp theo là rất nhiều đoàn thể/đảng phái/tổ chức xã hội dân sự hoạt động minh danh mà không cần sự đồng ý hay không của Mặt Trận Tổ Quốc.
Có lẽ mỗi người quan tâm đến tình hình Hongkong đều tự ghi nhận được một số điểm để áp dụng bây giờ và sau này. Tất nhiên không thể thiếu bài học liên hợp tiếng nói/sở trường thành sức mạnh chung, và cùng đề ra một mục tiêu dễ được nhiều tổ chức đồng thuận, cùng những công tác chẻ nhỏ, dễ làm cho quần chúng, cả ngắn ngày lẫn dài ngày.
13/10/2014 – Mừng sinh nhật Nguyễn Phương Uyên & Joshua Wong.
Blogger Đinh Tấn Lực